Cựu chiến binh

Có những chuyến đi không trọn vẹn. Tàu bị đánh phá, hàng hóa buộc phải hủy giữa biển, anh em phải chiến đấu đến viên đạn cuối cùng rồi tìm cách rút lui.

Biển đêm những năm chiến tranh không bao giờ yên ả. Dưới màn sương mặn chát và gió lớn ngoài khơi, có những con tàu lặng lẽ rẽ sóng, không số hiệu, không tên gọi, chỉ mang theo một sứ mệnh duy nhất: vận chuyển vũ khí, con người và niềm tin từ hậu phương lớn vào tiền tuyến. Trên những con tàu ấy có đồng chí Nguyễn Trọng Thi, sinh năm 1933, chiến sĩ của Đoàn tàu Không số huyền thoại.

02/02/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Biển đêm những năm chiến tranh không bao giờ yên ả. Dưới màn sương mặn chát và gió lớn ngoài khơi, có những con tàu lặng lẽ rẽ sóng, không số hiệu, không tên gọi, chỉ mang theo một sứ mệnh duy nhất: vận chuyển vũ khí, con người và niềm tin từ hậu phương lớn vào tiền tuyến. Trên những con tàu ấy có đồng chí Nguyễn Trọng Thi, sinh năm 1933, chiến sĩ của Đoàn tàu Không số huyền thoại.

Ngày anh Thi lên tàu, anh đã ở tuổi chín chắn, từng trải hơn nhiều đồng đội trẻ. Biển cả khắc nghiệt, nhưng không làm anh chùn bước. Những chuyến đi của Đoàn tàu Không số luôn đối mặt với muôn vàn hiểm nguy: bão tố bất ngờ, sóng dữ, và sự truy lùng gắt gao của tàu chiến, máy bay địch. Mỗi chuyến ra khơi là một lần chấp nhận đánh cược bằng sinh mạng.

Giữa biển khơi mịt mùng, con tàu của anh Thi nhiều lần phải tắt máy, thả trôi giữa sóng gió để tránh bị phát hiện. Đêm tối đặc quánh, chỉ nghe tiếng sóng đập vào mạn tàu và tiếng thở đều nén chặt của từng người lính. Anh Thi đứng gác nơi mũi tàu, mắt dõi về phía chân trời, tay nắm chặt bánh lái hay khẩu súng trong sương lạnh. Anh hiểu rằng, phía sau mình là miền Bắc, phía trước là miền Nam ruột thịt đang chờ từng chuyến hàng chi viện.

Có những chuyến đi không trọn vẹn. Tàu bị đánh phá, hàng hóa buộc phải hủy giữa biển, anh em phải chiến đấu đến viên đạn cuối cùng rồi tìm cách rút lui. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, anh Thi vẫn bình tĩnh động viên đồng đội, giữ vững kỷ luật, bảo toàn bí mật tuyến đường biển – mạch máu chiến lược của cuộc kháng chiến.

Những ngày hiếm hoi cập bến an toàn, anh Thi lại cùng đồng đội bốc dỡ hàng trong im lặng, nhanh như chớp rồi rời đi trước khi trời sáng. Không có pháo hoa chiến thắng, không có tiếng hô vang, chỉ có những cái siết tay thật chặt giữa những người lính chưa kịp biết tên nhau, nhưng chung một lý tưởng.

Chiến tranh qua đi, một thời hoa lửa của Đoàn tàu Không số dần lùi vào lịch sử. Nhưng hình ảnh người chiến sĩ Nguyễn Trọng Thi, sinh năm 1933, vẫn còn đó – lặng lẽ giữa biển khơi, kiên cường trước sóng gió, sẵn sàng hy sinh để giữ vững con đường huyền thoại trên biển Đông.

Đó là một thời không thể nào quên, nơi lòng dũng cảm được đo bằng sự im lặng, và chủ nghĩa anh hùng được viết nên giữa trùng khơi, không tên – nhưng bất tử.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Có những chuyến đi không trọn vẹn. Tàu bị đánh phá, hàng hóa buộc phải hủy giữa biển, anh em phải chiến đấu đến viên đạn cuối cùng rồi tìm cách rút lui. | Câu chuyện thời hoa lửa