Có những cuộc gặp gỡ không ai chuẩn bị trước được. Và có những giọt nước mắt phải chờ hơn 40 năm mới có thể rơi xuống.
Giữa hàng nghìn ngôi mộ tại Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Đường 9, một cựu chiến binh già lặng người khi nhìn thấy bia mộ mang đúng tên mình: Nguyễn Văn Tân, quê Minh Tiến, Đoan Hùng, Phú Thọ. Tất cả đều trùng khớp. Chỉ có một điều khác biệt: người đứng trước ngôi mộ vẫn còn sống.
Ông Nguyễn Văn Tân nhớ lại trận chiến ác liệt ở Đông Hà, Quảng Trị vào tháng 4/1972. Khi đó, ông là chiến sĩ trinh sát thuộc Đại đội 20, Sư đoàn 308. Trong một nhiệm vụ đặc biệt nguy hiểm, tổ trinh sát của ông bị đối phương phát hiện và bao vây. Để bảo toàn tài liệu và tạo điều kiện cho đồng đội hoàn thành nhiệm vụ, nhiều chiến sĩ đã ở lại chặn địch. Không ít người đã mãi mãi không trở về.
Bản thân ông Tân bị bắt và trải qua hơn một năm trong cảnh tù binh trước khi được trao trả. Ngày đất nước hòa bình, ông trở về quê hương, tiếp tục cuộc sống của một người lính trở về từ chiến tranh.
Nhiều năm sau, khi đến Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Đường 9, ông chết lặng trước ngôi mộ mang chính tên tuổi của mình. Ngồi bên bia mộ, người lính già bật khóc. Ông tự hỏi suốt nhiều năm: ai là người đồng đội đã nằm lại dưới ngôi mộ ấy? Ai đã mang theo chiếc bi đông, cây bút và những vật dụng có khắc tên Nguyễn Văn Tân trong trận chiến năm ấy?
Hơn 10.000 anh hùng liệt sĩ đang yên nghỉ tại Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Đường 9. Nhưng với ông Nguyễn Văn Tân, có lẽ ngôi mộ đặc biệt ấy sẽ mãi là một câu hỏi chưa có lời giải. Bởi phía sau cái tên khắc trên bia đá không chỉ là ký ức chiến tranh, mà còn là sự hy sinh của một người đồng đội chưa biết tên đã góp phần để ông có thể sống và trở về.



