Có những ký ức không bao giờ cũ
Thời gian có thể làm phai màu những tấm ảnh cũ, có thể xóa đi dấu vết của chiến tranh trên núi rừng biên giới, nhưng không thể làm mờ những ký ức đã in sâu trong lòng người từng trải qua cuộc chiến.
Mỗi lần nhắc đến những ngày tháng Hai năm ấy, ông Hoàng Thái vẫn kể bằng giọng chậm rãi. Có những đoạn ông dừng lại rất lâu, như để tìm lại từng hình ảnh đã nằm yên trong ký ức gần nửa thế kỷ.
Ông nói rằng chiến tranh đã đi qua, nhưng có những chuyện đến hôm nay ông vẫn không thể quên.
Điều ông nhớ trước tiên là những người đồng đội cùng lên đường làm nhiệm vụ.
Ngày ấy, không ai nghĩ mình sẽ trở thành nhân vật của lịch sử. Họ chỉ là những người lính nhận lệnh lên biên giới, mang theo ba lô, khẩu súng và niềm tin phải hoàn thành nhiệm vụ được giao.
Trong số đó có Hoàng Sơn.
Theo lời ông Hoàng Thái, Hoàng Sơn là người khỏe mạnh, được đơn vị giao mang khẩu trung liên để bảo vệ trận địa. Đó là nhiệm vụ nặng nề nhưng cũng là sự tin tưởng của chỉ huy đối với một người lính có đủ thể lực và bản lĩnh.
Thế rồi trận chiến nổ ra.
Mọi việc diễn ra rất nhanh.
Tiếng súng nối tiếp tiếng súng. Khói lửa bao trùm trận địa. Những người lính trẻ vừa chiến đấu vừa tìm cách giữ vững vị trí giữa sức ép ngày càng lớn của đối phương.
Ông Hoàng Thái kể rằng Hoàng Sơn bị thương ở chân trong lúc chiến đấu. Vết thương khiến ông không còn khả năng di chuyển và sau đó bị quân đối phương bắt sống.
Đến đây, ông lại lặng đi.
Có lẽ sau từng ấy năm, ký ức ấy vẫn chưa bao giờ nguôi ngoai.
Ông không kể bằng những lời hoa mỹ. Chỉ vài câu ngắn gọn nhưng đủ để người nghe cảm nhận được nỗi đau mà ông đã mang theo suốt mấy chục năm.
Ông nhớ từng chi tiết.
Nhớ nơi trận đánh diễn ra.
Nhớ đồng đội đã ngã xuống.
Nhớ cả hình ảnh người thân của mình trong những giờ phút cuối cùng.
Có người từng hỏi ông vì sao đã nhiều năm như vậy mà vẫn còn nhớ rõ.
Ông chỉ khẽ đáp rằng, làm sao có thể quên được.
Đó là người thân của mình.
Đó là đồng đội của mình.
Đó là những người đã cùng một thời tuổi trẻ khoác trên mình màu áo chiến sĩ để bảo vệ biên cương của đất nước.
Ký ức ấy không chỉ thuộc về riêng ông Hoàng Thái.
Nó cũng là ký ức của biết bao cựu chiến binh, của những gia đình liệt sĩ và của những người đã từng sống trong những ngày đất nước phải đối mặt với chiến tranh.
Chiến tranh kết thúc, những người còn sống trở về với cuộc sống đời thường.
Họ tiếp tục lao động, dựng xây gia đình, nuôi dạy con cháu.
Nhưng trong sâu thẳm trái tim, luôn có một khoảng lặng dành cho những người đã không thể trở về.
Mỗi dịp tháng Bảy, mỗi lần thắp nén hương trước bàn thờ liệt sĩ hay đứng trước bia tưởng niệm, ký ức ấy lại hiện về nguyên vẹn.
Ông Hoàng Thái kể lại câu chuyện của Hoàng Sơn không phải để nhắc mãi nỗi đau.
Ông kể để thế hệ sau biết rằng, đằng sau sự bình yên hôm nay là biết bao con người đã gửi lại tuổi thanh xuân nơi biên giới.
Ông kể để người trẻ hiểu rằng, lịch sử không chỉ được ghi trong sách vở mà còn được lưu giữ trong ký ức của những nhân chứng.
Và ông kể bởi ông tin rằng, chừng nào còn có người nhớ đến những người đã hy sinh, thì sự hy sinh ấy sẽ không bao giờ bị lãng quên.
Có những ký ức không bao giờ cũ.
Có những cái tên không bao giờ mất.
Trong trái tim của ông Hoàng Thái, liệt sĩ Hoàng Sơn vẫn mãi là người chiến sĩ trẻ của những ngày đầu bảo vệ biên giới phía Bắc, một người đã đi hết con đường của mình vì Tổ quốc, để những người ở lại được sống trong hòa bình hôm nay.



