Có những năm tháng đã đi qua nhưng không bao giờ phai mờ trong ký ức
Tháng 4/1977, khi tuổi đời còn trẻ, ông Phạm Văn Nghĩa nhận lệnh nhập ngũ. Ngày chia tay quê hương, hành trang của người lính trẻ không có gì nhiều ngoài vài bộ quân trang, tình cảm của gia đình và niềm tin vào nhiệm vụ phía trước
Cựu chiến binh Phạm Văn Nghĩa – Sinh năm 1958
Đơn vị: H2 CS, Sư đoàn 356
Thời gian nhập ngũ: tháng 4/1977 – tháng 12/1983
Có những năm tháng đã đi qua nhưng không bao giờ phai mờ trong ký ức. Với ông Phạm Văn Nghĩa, sinh năm 1958, quãng thời gian từ tháng 4 năm 1977 đến tháng 12 năm 1983 chính là những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ – những năm tháng ông đã khoác lên mình màu xanh áo lính, gác lại cuộc sống riêng để lên đường thực hiện nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc.
Tháng 4/1977, khi tuổi đời còn trẻ, ông Phạm Văn Nghĩa nhận lệnh nhập ngũ. Ngày chia tay quê hương, hành trang của người lính trẻ không có gì nhiều ngoài vài bộ quân trang, tình cảm của gia đình và niềm tin vào nhiệm vụ phía trước. Rời mái nhà thân thuộc, ông bước vào môi trường quân đội với biết bao điều mới mẻ, bắt đầu những tháng ngày rèn luyện đầy gian khổ.
Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế về H2 CS, Sư đoàn 356. Cuộc sống của người lính những năm tháng ấy gắn với thao trường, những cuộc hành quân, những ngày trực chiến và nhiệm vụ luôn đặt lên hàng đầu. Có những lúc thời tiết khắc nghiệt, điều kiện sinh hoạt còn nhiều thiếu thốn, nhưng tất cả những khó khăn ấy đều được người lính vượt qua bằng ý chí, nghị lực và tinh thần đồng đội.
Trong những năm tháng quân ngũ, điều ông Nghĩa nhớ nhất chính là tình cảm giữa những người lính. Cùng đơn vị, cùng chia sẻ gian khổ, những người đồng đội trở nên thân thiết như anh em trong một gia đình. Một bữa cơm vội giữa giờ nghỉ, một lời động viên khi mệt mỏi, một lần cùng nhau vượt qua khó khăn… những điều tưởng như giản dị ấy lại trở thành những ký ức không thể nào quên.
Tuổi trẻ của ông và những người đồng đội đã gắn với những tháng ngày không bình yên. Phía trước luôn là nhiệm vụ, phía sau là quê hương, gia đình đang mong ngóng. Người lính chỉ có một niềm tin: hoàn thành nhiệm vụ được giao, giữ vững bản lĩnh và cùng đồng đội vượt qua mọi thử thách.
Có những đêm giữa nơi đóng quân, nỗi nhớ quê hương ùa về. Nhớ cha mẹ, nhớ anh em, nhớ những con đường làng thân thuộc và những người thân yêu. Nhưng rồi tiếng gọi của nhiệm vụ lại giúp người lính gác những nỗi nhớ riêng sang một bên. Chính trong hoàn cảnh ấy, ông Phạm Văn Nghĩa càng hiểu sâu sắc hơn giá trị của hai chữ “đồng đội” và ý nghĩa của trách nhiệm đối với quê hương, đất nước.
Gần bảy năm trong quân ngũ, từ tháng 4/1977 đến tháng 12/1983, là một chặng đường dài đối với tuổi trẻ của ông Phạm Văn Nghĩa. Đó là những năm tháng được tôi luyện trong gian khó, trưởng thành qua từng nhiệm vụ và lưu giữ những kỷ niệm mà thời gian càng trôi qua càng trở nên quý giá.
Tháng 12/1983, ông hoàn thành nhiệm vụ, rời quân ngũ trở về quê hương. Ngày trở về, người lính năm nào đã trưởng thành hơn rất nhiều sau những năm tháng quân trường và cuộc sống quân ngũ. Hành trang ông mang theo là những kỷ niệm về đồng đội, những bài học về ý chí, nghị lực và tinh thần trách nhiệm.
Trở về cuộc sống đời thường, những năm tháng quân ngũ vẫn luôn là một phần quan trọng trong cuộc đời ông. Mỗi khi nhớ lại, ông không chỉ nhớ về những gian khổ mà còn nhớ về một thời tuổi trẻ đã sống hết mình vì nhiệm vụ. Đó cũng là ký ức về những người đồng đội từng sát cánh bên nhau, những người đã cùng ông đi qua những tháng ngày khó khăn.
Hôm nay, mái tóc đã bạc, nhưng trong sâu thẳm ký ức của người cựu chiến binh Phạm Văn Nghĩa, màu xanh áo lính vẫn luôn là một phần không thể phai mờ. Một thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng những giá trị mà thế hệ ông để lại vẫn còn nguyên ý nghĩa: đó là lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm, ý chí vượt khó và tình đồng chí, đồng đội son sắt.
Câu chuyện của ông Phạm Văn Nghĩa cũng là câu chuyện của một thế hệ thanh niên đã dành những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời cho nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc. Những ký ức ấy được lưu giữ không chỉ để nhớ về một thời gian khó, mà còn để thế hệ hôm nay hiểu rằng cuộc sống hòa bình hiện tại được xây dựng từ biết bao mồ hôi, công sức và sự cống hiến của các thế hệ cha anh.
Một thời đã đi qua – nhưng ký ức về người lính, về đồng đội và về những năm tháng tuổi trẻ cống hiến cho Tổ quốc sẽ mãi còn trong trái tim người cựu chiến binh.



