“Có những người đã sống rất ngắn, nhưng lý tưởng và tên tuổi của họ thì sống mãi.”
Câu chuyện kể về những ngày cuối cùng của người thợ điện trẻ Nguyễn Văn Trỗi trong nhà giam Chí Hòa. Biết mình sắp phải đối diện với cái chết, anh vẫn giữ tinh thần bình tĩnh, kiên cường và luôn nghĩ về quê hương, đất nước. Qua lời kể của người vợ trẻ Phan Thị Quyên, hình ảnh Nguyễn Văn Trỗi hiện lên không chỉ là một người chiến sĩ dũng cảm mà còn là một người chồng giàu tình cảm. Cuộc gặp gỡ cuối cùng giữa hai người diễn ra trong nỗi đau chia lìa nhưng cũng chứa đựng niềm tin và lý tưởng sống. Sáng ngày 15/10/1964, Nguyễn Văn Trỗi được đưa ra pháp trường. Trước họng súng của kẻ thù, anh vẫn hiên ngang, không chịu khuất phục. Hình ảnh người thanh niên trẻ tuổi ấy đã trở thành biểu tượng của lòng yêu nước và khí phách Việt Nam.

Sài Gòn những năm 1964 chìm trong không khí chiến tranh.
Giữa thành phố đông đúc, có một người thợ điện trẻ tuổi tên là Nguyễn Văn Trỗi. Anh sống giản dị, làm việc chăm chỉ và có một tình yêu đẹp với cô gái tên Phan Thị Quyên.
Nhưng phía sau cuộc sống bình dị ấy là một người thanh niên đã lựa chọn con đường chiến đấu vì quê hương.
Nguyễn Văn Trỗi tham gia lực lượng biệt động và nhận nhiệm vụ đánh vào đoàn xe của Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Robert McNamara khi đoàn xe đi qua cầu Công Lý. Nhiệm vụ không thành, anh bị bắt và bị kết án tử hình.
Những ngày trong nhà giam Chí Hòa là những ngày cuối cùng của cuộc đời anh.
Bên ngoài nhà tù, Phan Thị Quyên đau đớn chờ đợi tin chồng.
Mỗi lần được gặp nhau, thời gian đối với hai người dường như trôi qua quá nhanh.
Anh Trỗi hiểu rằng cái chết đang đến gần. Nhưng anh không dành những phút cuối cùng để than khóc cho số phận của mình. Anh động viên người vợ trẻ hãy mạnh mẽ và tiếp tục sống.
Với Phan Thị Quyên, đó là những cuộc gặp gỡ vừa đau đớn vừa thiêng liêng. Sau này, chính những hồi ức ấy đã trở thành nguồn tư liệu quý để kể lại hình ảnh người chồng, người chiến sĩ Nguyễn Văn Trỗi.
Ngày 15/10/1964.
Buổi sáng hôm ấy, Nguyễn Văn Trỗi được đưa ra pháp trường.
Trước giờ phút cuối cùng, người thanh niên 24 tuổi vẫn giữ tư thế hiên ngang. Anh không chịu khuất phục trước kẻ thù.
Theo các tư liệu lịch sử, trước khi bị xử bắn, Nguyễn Văn Trỗi đã nói với các phóng viên về lý do mình chiến đấu và khẳng định mình hành động vì đất nước. Khi loạt đạn vang lên, anh hô vang lời cuối cùng thể hiện niềm tin và tình yêu đối với Việt Nam.
Nguyễn Văn Trỗi đã ngã xuống.
Nhưng cái chết của anh không làm câu chuyện về anh kết thúc.
Ngược lại, hình ảnh người chiến sĩ trẻ hiên ngang trước pháp trường đã trở thành biểu tượng của lòng yêu nước, lòng dũng cảm và tinh thần bất khuất.
Người vợ trẻ Phan Thị Quyên tiếp tục sống, mang theo ký ức về người chồng đã hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ.
Câu chuyện về Nguyễn Văn Trỗi sau đó được kể lại qua nhiều tác phẩm, trong đó nổi tiếng là Sống như Anh của nhà văn Trần Đình Vân, dựa trên lời kể và hồi ức của Phan Thị Quyên.



