Có những người lính không kịp biết mình đã chiến thắng
Có những người lính không kịp biết mình đã chiến thắng
Có những người lính không kịp biết mình đã chiến thắng
Ngày 10 tháng 3 năm 1975, thị xã Buôn Ma Thuột được giải phóng. Đó là thắng lợi mở đầu cho Chiến dịch Tây Nguyên, tạo nên bước ngoặt quan trọng của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Khi nhắc đến chiến thắng ấy, người ta thường nhớ đến những lá cờ tung bay, những đoàn quân tiến vào thị xã và niềm vui vỡ òa của ngày giải phóng.
Nhưng trong lời kể của bác Hà Văn Bàn, có một chi tiết khiến tôi lặng người.
Ngay trong buổi chiều chiến thắng, bác nghe tin đồng chí Hoàng Văn Ngay – người vừa cùng mình đào chung một hầm chiến đấu đêm trước – đã hy sinh.
Bác chạy ngược trở lại cửa mở để tìm.
Bác muốn nhìn đồng đội lần cuối.
Muốn đưa anh về.
Muốn thắp cho anh một nén hương.
Nhưng khi đến nơi, bộ phận vận tải đã đưa anh đi.
Cuộc chiến vẫn tiếp diễn.
Không ai có thể dừng lại quá lâu để khóc.
Chiến thắng luôn khiến người ta hạnh phúc.
Nhưng đối với những người trực tiếp cầm súng, chiến thắng chưa bao giờ chỉ có niềm vui.
Bởi trong niềm vui ấy luôn có khoảng trống của những người không còn trở về.
Có những người lính đã ngã xuống chỉ vài giờ trước khi đơn vị cắm được lá cờ chiến thắng.
Có những người đã góp phần làm nên lịch sử, nhưng lại không kịp nghe tin chiến thắng của chính mình.
Đó là điều mà thế hệ hôm nay đôi khi rất dễ quên.
Mỗi dịp tháng Tư, chúng ta hân hoan kỷ niệm ngày đất nước thống nhất.
Điều đó hoàn toàn xứng đáng.
Nhưng bên cạnh niềm vui, cũng cần dành một khoảng lặng để nhớ rằng, phía sau ngày chiến thắng là biết bao tuổi hai mươi đã dừng lại mãi mãi.
Có người không kịp cưới người mình yêu.
Có người chưa một lần được làm cha.
Có người chỉ còn cách ngày trở về quê hương vài tuần.
Họ không được nhìn thấy đất nước hòa bình.
Nhưng chính họ đã góp phần làm nên ngày hòa bình ấy.
Có lẽ, đó mới là ý nghĩa trọn vẹn nhất của hai chữ tri ân.


