CÓ NHỮNG VẾT THƯƠNG ĐI CÙNG NĂM THÁNG
CÓ NHỮNG VẾT THƯƠNG ĐI CÙNG NĂM THÁNG
Thời gian có thể làm mái tóc bạc đi, làm khuôn mặt thay đổi và đưa những năm tháng xa xôi trở thành ký ức. Nhưng có những điều thời gian không thể xóa nhòa. Đó là những dấu tích còn lại trên cơ thể của người lính, là những ký ức về một thời tuổi trẻ và là những câu chuyện mà mỗi khi được nhắc đến, người ta lại thấy cả một thời kỳ của đất nước hiện về.
Thương binh Nguyễn Khắc Tần là một trong những người con của quê hương Tân Mai đã tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Ngày ấy, ông lên đường khi tuổi đời còn gắn với những ước mơ rất đỗi bình dị. Như bao thanh niên cùng thế hệ, ông có quê hương để yêu, có gia đình để nhớ, có những dự định riêng cho tương lai. Nhưng trong những năm tháng đất nước còn chiến tranh, những dự định ấy được đặt sau một lời gọi lớn hơn – lời gọi của Tổ quốc.
Rời quê hương là bước vào một cuộc sống hoàn toàn khác. Những ngày tháng quân ngũ không giống cuộc sống bình yên nơi quê nhà. Người lính phải học cách thích nghi với gian khổ, với kỷ luật, với những nhiệm vụ khó khăn và với cả sự khắc nghiệt của chiến trường. Trong hoàn cảnh ấy, mỗi người không chỉ cần lòng can đảm mà còn cần một ý chí đủ mạnh để vượt qua những thử thách phía trước.
Rồi chiến tranh để lại trên ông một thương tích.
Ngày trở về, người lính năm nào không còn nguyên vẹn như ngày ra đi. Có những vết thương có thể nhìn thấy, có những ảnh hưởng theo con người suốt nhiều năm tháng. Nhưng đằng sau thương tật còn là một điều ít khi được nói đến: những gì người lính đã phải trải qua để có được ngày trở về ấy.
Một người thương binh có thể sống bình dị như bao người khác. Họ vẫn ăn một bữa cơm, vẫn chăm lo gia đình, vẫn trò chuyện với hàng xóm, vẫn dõi theo những đổi thay của quê hương. Nhưng phía sau những sinh hoạt rất bình thường ấy là một quá khứ không bình thường. Đó là quá khứ của một thế hệ từng đứng giữa ranh giới của sự sống và cái chết, từng phải xa gia đình trong những năm tháng dài và từng chứng kiến những mất mát mà thế hệ sau khó có thể hình dung.
Điều đáng quý là những mất mát ấy không khiến người lính chỉ nhìn về quá khứ. Trái lại, họ tiếp tục sống với hiện tại. Thương tật trở thành một phần cuộc đời, nhưng không phải là toàn bộ cuộc đời. Ông Nguyễn Khắc Tần tiếp tục trở về với quê hương, tiếp tục xây dựng cuộc sống và chứng kiến những đổi thay diễn ra từng ngày.
Có lẽ càng sống lâu trong hòa bình, người ta càng hiểu giá trị của hòa bình. Một ngày bình thường với người trẻ hôm nay có thể chỉ là một ngày bình thường. Nhưng với một người từng đi qua chiến tranh, đó là thành quả của biết bao năm tháng. Được sống bên người thân, được thấy quê hương phát triển, được chứng kiến thế hệ sau trưởng thành – những điều tưởng nhỏ bé ấy lại có thể là niềm vui rất lớn.
Và cũng chính vì thế, những người có công cần được nhớ đến không chỉ trong những dịp kỷ niệm. Họ cần được lắng nghe, được quan tâm và được nhắc đến như những con người cụ thể đã góp một phần cuộc đời mình cho lịch sử của quê hương.
Đối với thế hệ trẻ Tân Mai, câu chuyện về thương binh Nguyễn Khắc Tần là một lời nhắc nhẹ nhàng nhưng sâu sắc. Không phải để người trẻ sống mãi trong quá khứ, mà để hiểu mình đang được sống trong một hiện tại được đánh đổi bằng những năm tháng của cha ông. Biết ơn quá khứ chính là nền tảng để sống có trách nhiệm hơn với hiện tại và tương lai.
Xin kính trọng và tri ân thương binh Nguyễn Khắc Tần. Có những vết thương đi cùng năm tháng, nhưng cũng có những giá trị được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác. Từ sự hy sinh của những người lính năm xưa, hôm nay chúng ta có hòa bình; từ câu chuyện cuộc đời của họ, thế hệ trẻ có thêm một lý do để yêu quê hương, trân trọng cuộc sống và sống xứng đáng hơn.



