Bài viết

Cỗ pháo người trên Thành Cổ

Quảng Trị07/07/2026Đoàn xã Triệu Phong (Đoàn xã Triệu Phong)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm 1972, Quảng Trị trở thành một túi bom khổng lồ. Hàng vạn tấn bom đạn từ máy bay B-52 và pháo hạm đội Mỹ trút xuống mảnh đất Thành cổ mỗi ngày, biến nơi đây thành một đống gạch vụn và khói lửa ngút trời. Trong lòng dải đất chật hẹp ấy, Đại đội ĐKZ của Lê Xuân Dục nhận nhiệm vụ chốt chặn hướng tiến công bằng xe tăng của địch.

Trong một trận pháo kích dữ dội của quân thù, hầm của Lê Xuân Dục bị sập. Khi được đồng đội bới đất cứu lên, đôi mắt của anh đã bị bỏng nặng do áp lực của bom, xung quanh chỉ còn là một màn đêm đen kịt. Cánh tay phải của anh cũng bị mảnh đạn găm vào, máu chảy đầm đìa. Đồng đội xót xa muốn cáng anh về tuyến sau, nhưng anh gạt phắt đi: "Trận địa đang thiếu người, tôi còn tai để nghe, còn chân để chạy, tôi không đi đâu hết!"

Lúc này, tiếng xích xe tăng địch gầm rú mỗi lúc một gần. Tiếng động cơ ầm ĩ cho biết ba chiếc xe tăng hạng nặng M48 của địch đang tiến vào từ hướng Đông, nã đạn xối xả vào trận địa của ta. Bình thường, khẩu súng ĐKZ phải cần một ê-kíp 3 người: người vác nòng, người giữ chân đế và người ngắm bắn. Thế nhưng, các đồng đội của anh trong khẩu đội đều đã hy sinh hoặc bị thương nặng.

Không chịu đầu hàng trước số phận và bóng tối, Lê Xuân Dục nén cơn đau, dùng một tay còn lành lặn ôm chặt lấy nòng súng ĐKZ nóng bỏng, nặng gần 30kg, rồi vác thẳng lên vai mình. Anh biến chính thân thể mình thành chiếc giá súng.

Vì đôi mắt không còn nhìn thấy gì, anh hoàn toàn định vị mục tiêu bằng đôi tai. Anh bảo một người chiến sĩ thông tin bên cạnh: "Cậu làm đôi mắt cho tôi! Bảo tôi quay trái hay quay phải, bao nhiêu độ là được!"

"Quay trái 5 độ... Tiền nhập! Bắn!" – Tiếng người đồng đội hét lên giữa tiếng bão đạn.

Uỳnh!

Khẩu ĐKZ trên vai Lê Xuân Dục khạc lửa. Sức giật khủng khiếp của khẩu pháo dội thẳng vào bờ vai và lồng ngực người chiến sĩ độc thủ khiến anh loạng choạng, máu hộc ra từ khóe miệng. Nhưng chiếc xe tăng đi đầu của địch đã bùng cháy dữ dội.

Không đợi kẻ thù kịp định thần, anh vừa nghe tiếng xích xe tăng thứ hai chuyển hướng liền gồng mình, bước từng bước loạng choạng theo sự chỉ dẫn của đồng đội. Cứ mỗi lần người em thông tin hô "Bắn", là một phát đạn từ "cỗ pháo người" ấy lại lao đi, chính xác và dũng mãnh. Ba phát đạn phát ra từ một người lính mù đã thiêu rụi cả ba chiếc xe tăng bọc thép của địch, bẻ gãy hoàn toàn mũi tấn công hung hãn của chúng.

Lê Xuân Dục đã sống sót qua mùa hè đỏ lửa năm ấy bằng một phép màu của ý chí. Câu chuyện về người chiến sĩ mù vác pháo trên vai chiến đấu tại Thành cổ Quảng Trị đã trở thành một biểu tượng huyền thoại, minh chứng cho một chân lý: Khi đôi mắt không còn ánh sáng, lòng yêu nước và khát vọng tự do sẽ trở thành ngọn đăng tiêu dẫn đường cho những chiến công hiển hách nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn