Cờ “Quyết chiến quyết thắng giặc mỹ xâm lược” cắm trên xe tăng 565
Cờ “Quyết chiến quyết thắng giặc mỹ xâm lược” cắm trên xe tăng 565“Đã gần 40 năm trôi qua, nhưng với tôi, trận Làng Vây như vừa mới diễn ra; vẫn còn đó khí thế hừng hực của trận đầu ra quân, niềm vui của các cán bộ, chiến sĩ khi quân ta làm chủ cứ điểm Làng Vây ngày 7 tháng 2 năm 1968…” Đó là tâm sự của đồng chí Ngô Xuân Nghiêm, nguyên Đại đội trưởng Đại đội tăng 9, Tiểu đoàn tăng 19, Trung đoàn 203.Chúng tôi về gặp ông ở thôn Bao Hàm, xã Thuỵ Hà, huyện Thái Thuỵ, tỉnh Thái Bình vào một buổi chiều hè. Năm nay, tuy đã ngoài 70 tuổi nhưng ông còn khỏe mạnh, đặc biệt ông có sự minh mẫn và trí nhớ tuyệt vời. Với giọng sang sảng của người chỉ huy năm xưa, ông bắt đầu kể với chúng tôi câu chuyện về trận đánh Làng Vây và lá cờ cắm trên xe 565-chiếc xe dẫn đầu đội hình tung hoành trên căn cứ Làng Vây năm ấy. Mùa xuân năm 1968, cùng với khí thế sục sôi của cả nước trong cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân. Đại đội tăng 3 và Đại đội tăng 9- Tiểu đoàn tăng 198- thuộc Trung đoàn 203 có vinh dự đưa xe tăng tham gia chiến đấu tiêu diệt cụm cứ điểm Tà Mây- Làng Vây trong chiến dịch Đường 9- Khe Sanh. Trước khi xuất quân, chúng tôi có một thời gian ngắn để làm công tác chuẩn bị xe pháo, đạn dược và đồ dùng trang bị. Không thể diễn tả được tâm trạng của chúng tôi ngày ấy. Cả đơn vị náo nức khác thường, ai cũng có tâm trạng hồi hộp, háo hức mong cho nhanh đến ngày xuất quân. Rồi điều đó cũng đã đến. Tôi nhớ mãi hình ảnh buổi lễ xuất quân ngày ấy. Hôm đó không khí thật trang nghiêm, dưới lá cờ Tổ quốc, chúng tôi ăn mặc chỉnh tề đứng sắp hàng ngay ngắn chờ lệnh. Đồng chí Chính uỷ Binh chủng Lê Ngọc Quang trao lá cờ “Quyết chiến quyết thắng giặc Mỹ xâm lược” cho chúng tôi và dặn dò: “Đây là trận đầu tiên nên các đồng chí nhất định phải đánh thắng”. Những cánh tay rắn chắc của chúng tôi giơ cao, tất cả đồng thanh hô quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ. Ngày 1 tháng 10 năm 1967, đơn vị chúng tôi bắt đầu hành quân từ Lương Sơn - Hoà Bình vào chiến trường Quảng Trị. Chúng tôi tạm biệt miền Bắc thân yêu, hành quân ra trận với nung nấu mong được lập công. Sau hơn 2 tháng hành quân bằng xích, vượt hơn 1 ngàn km, đơn vị đã tập kết an toàn tại Ha Xinh- Ta Xinh để chờ lệnh chiến đấu. Ngày 24 tháng 1 năm 1968, các đơn vị bạn đã tiêu diệt các cứ điểm phía tây, giải phóng Tà Mây. Theo kế hoạch tác chiến, Tiểu đoàn 198 phối hợp với các đơn vị bạn tiến công tiêu diệt cứ điểm Làng Vây. Đây là một cứ điểm mạnh trong hệ thống phòng thủ của Nguỵ tại Đường 9- Khe Sanh. Đại đội tăng 9 do tôi trực tiếp chỉ huy nhận lệnh tiến công Làng Vây theo hướng Nam, dọc theo sông Sêpôn. Đây là hướng đột phá chủ yếu. Anh em trong toàn đơn vị đã có nhiều sáng kiến, khắc phục khó khăn đưa được xe tăng đến vị trí tập kết tại Pê Sai cách căn cứ Làng Vây 3 km mà vẫn đảm bảo được bí mật tuyệt đối. Lá cờ của đồng chí Chính uỷ Binh chủng Lê Ngọc Quang trao trước giờ xuất quân có ý nghĩa vô cùng quan trọng, đó là niềm tin, là sự khích lệ chúng tôi lập công trong trận đầu ra quân. Trước khi bước vào trận đánh, cả Đại đội tăng 9 xếp thành hàng chào cờ. Tôi vinh dự được cầm lá cờ trịnh trọng cắm lên cột ăng ten trên tháp pháo xe tăng 565 và đi trên chiếc xe đó chỉ huy đơn vị. Chúng tôi quy định lá cờ là tín hiệu hiệp đồng, là hiệu lệnh xung phong của toàn đơn vị. Đúng 17 giờ ngày 6 tháng 2 năm 1968, quân ta nổ súng tiến công tiêu diệt cứ điểm Làng Vây, từ các hướng xe tăng hiệp đồng chặt chẽ với các đơn vị bạn. Đại đội tăng 9 đột phá trên hướng chủ yếu với nhiệm vụ tiêu diệt Sở chỉ huy của địch tại Làng Vây. Theo phương án chiến đấu, xe tăng của Đại đội trưởng khi xung trận đi giữa đội hình để quan sát và chỉ huy, nhưng thực tế khi vào trận đánh, do tình hình có nhiều thay đổi, chúng ta không giữ được đội hình theo phương án chiến đấu. Các xe đi trước đã bị bắn hỏng, xe đại đội trưởng vượt lên hạ lệnh cho các xe khác tiếp tục tiến công. Trận đánh diễn ra vào ban đêm, trên trời máy bay địch thả pháo sáng, dưới mặt đất các thùng chứa nhiên liệu bốc cháy làm cho trận địa sáng như ban ngày. Chiếc xe tăng 565 với lá cờ quyết chiến, quyết thắng tung hoành trên cứ điểm là sự cổ vũ động viên bộ đội ta và đó cũng là lời tuyên chiến với quân thù. Vì nhìn rõ đội hình tiến công của ta nên quân địch cứ nhằm chiếc xe chỉ huy có cắm cờ mà nã đạn. Đã hai lần xe bị trúng đạn thù, lần thứ nhất là tại cửa mở, một quả đạn pháo đã bắn thủng thân xe làm 2 chiến sĩ bị thương, lần thứ 2 khi xe đang dũng mãnh tiến gần vào trung tâm cột cờ trong cứ điểm Làng Vây thì bị trúng một quả đạn chống tăng và bốc cháy, cả kíp xe đã dũng cảm, kịp thời dập lửa cứu xe và tiếp tục chiến đấu. Trong thời khắc ác liệt đó, chúng tôi ai cũng hiểu rằng xe 565 bị bắn nhiều như vậy vì xe có cắm cờ, nhưng anh em vẫn quyết tâm dù phải hy nhưng không thể hạ lá cờ xuống, vì đó là biểu tượng ý chí quyết chiến, quyết thắng của bộ đội ta trong trận đánh này.
Cờ “Quyết chiến quyết thắng giặc Mỹ xâm lược” cắm trên xe tăng PT-76 số hiệu 565 trong trận đánh Làng Vây, tháng 2 năm 1968 - Ảnh Bảo tàng Tăng thiết giáp. Đến 3 giờ sáng ngày 7 tháng 2 năm 1968, quân ta làm chủ hoàn toàn cứ điểm Làng Vây, lá cờ quyết chiến quyết thắng cùng với Tiểu đoàn 198 đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của mình trong trận đánh đầu tiên, lá cờ đã bị rất nhiều vết đạn của địch xuyên thủng. Kể đến đây ông xúc động ngừng lại giây lát rồi nói tiếp: Để lá cờ tung bay trong suốt trận đánh, chúng tôi đã phải đánh đổi bằng máu xương của đồng đội. Trận đánh Làng Vây năm xưa đã trở thành một phần ký ức không thể phai nhoà trong tôi. Đôi lần, tôi cùng đồng đội cũ trở lại chiến trường xưa, nhìn từng gốc cây, con suối, tôi không khỏi xúc động. Tôi nhớ buổi lễ xuất quân khi nhận lá cờ Quyết chiến Quyết thắng, nhớ những gương mặt của đồng đội trong kíp xe tăng 565, nhớ đến chiến công kỳ diệu của Bộ đội Tăng thiết giáp trong trận đầu ra quân. Cuối giờ chiều, chúng tôi chia tay ông, ra về mang theo những ký ức, kỷ niệm một thời“Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước” và những mong gửi gắm những lời tâm huyết của người Đại đội trưởng ở chiến trường Làng Vây năm xưa, đến các thế hệ cán bộ, chiến sĩ xe tăng hôm nay về truyền thống anh hùng của lực lượng Tăng thiết giáp “Đã ra quân là đánh thắng”. Ngày mai, trở lại với công việc thường nhật của mình là một hướng dẫn viên Bảo tàng, với lòng khâm phục và tự hào về thế hệ cha anh đi trước, tôi sẽ kể lại câu chuyện xúc động về lá cờ cắm trên xe tăng giải phóng cứ điểm Làng Vây cho khách tham quan và cho đông đảo những người lính trẻ, thế hệ kế tục sự nghiệp của bộ đội Tăng thiết giáp Việt Nam anh hùng. Vũ Sen - Bảo tàng Tăng thiết giáp



