“CÓ SẤM!” – BÌNH MINH TRÊN ĐIỂM CAO 1011
“CÓ SẤM!” – BÌNH MINH TRÊN ĐIỂM CAO 1011
Sau ngày đất nước thống nhất, ông Ma Xuân Vạn tưởng rằng những năm tháng chiến đấu của mình đã khép lại. Nhưng với người lính, khi Tổ quốc còn cần, nhiệm vụ vẫn tiếp tục. Ông lại lên đường tham gia chiến đấu bảo vệ biên giới, được giao nhiệm vụ tại điểm cao 1011, Lai Châu. Chiến trường mới, nhiệm vụ mới, và một thế hệ chiến sĩ mới cũng đang đứng trước những thử thách đầu tiên của cuộc đời quân ngũ.
Có những người lính trẻ khi ấy chưa từng trực tiếp tham gia chiến đấu. Họ mới bước vào đơn vị, còn chưa có nhiều kinh nghiệm trận mạc. Những ngày đầu trên điểm cao tưởng như vẫn diễn ra trong nhịp sinh hoạt bình thường của người lính. Nhưng rồi một buổi sáng sớm, khoảng 4-5 giờ, khi trời còn chưa sáng rõ, một người lính hớt hải chạy vào báo với ông Vạn: “Có sấm!”
Câu nói ngắn ngủi ấy lập tức khiến ông Vạn tỉnh hẳn. Với người lính từng trải qua chiến trường, “có sấm” không đơn giản là tiếng động của thiên nhiên. Ông vùng dậy, nhanh chóng cầm khẩu súng AK rồi chạy lên vị trí gác chỉ huy để quan sát.
Trước mắt ông, phía dưới điểm cao đã không còn là một buổi bình minh yên tĩnh. Trong ánh sáng nhập nhoạng của buổi sớm, quân địch đang tổ chức tấn công vào các vị trí của ta phía dưới. Tiếng súng, tiếng nổ bắt đầu vọng lên giữa núi rừng. Một trận chiến mới đã thực sự bắt đầu.
Đứng trên điểm cao, ông Vạn vừa quan sát tình hình vừa nhanh chóng nắm bắt diễn biến trận đánh. Những người lính trẻ dưới quyền, nhiều người chưa từng trải qua chiến đấu, giờ đây lần đầu tiên phải đối mặt với một tình huống thực sự. Những gì trước đó họ chỉ được học qua huấn luyện nay xuất hiện ngay trước mắt: tiếng súng, tiếng nổ, những vị trí bị uy hiếp và yêu cầu phải phản ứng thật nhanh.
Đối với ông Vạn, khoảnh khắc ấy có lẽ gợi lại cả một chặng đường dài của cuộc đời quân ngũ. Từ những năm tháng chiến đấu ở miền Nam, qua Trường Sơn, Nam Lào, Quảng Trị, rồi đến ngày đất nước thống nhất, ông lại tiếp tục đứng trên một điểm cao của biên giới phía Bắc. Chiến trường đã thay đổi, nhưng trách nhiệm của người lính vẫn vậy: khi Tổ quốc cần, phải có mặt và phải sẵn sàng chiến đấu.
Còn với những người lính trẻ, đó là bài học đầu tiên được viết bằng chính thực tế chiến trường. Họ hiểu rằng chiến tranh không báo trước. Có thể chỉ vài phút trước còn đang ngủ, nhưng vài phút sau đã phải cầm súng chạy lên vị trí chiến đấu. Không có thời gian để chuẩn bị tâm lý, cũng không có cơ hội để lựa chọn.
Và có lẽ, câu nói “Có sấm!” của người lính hớt hải chạy vào báo cáo sáng hôm ấy đã trở thành một trong những ký ức khó quên của ông Vạn. Chỉ hai tiếng ngắn ngủi, nhưng phía sau đó là cả một trận chiến đang bắt đầu, là tiếng súng đánh thức những người lính giữa lúc trời chưa sáng và cũng là khoảnh khắc những người lính trẻ lần đầu thực sự bước qua ranh giới giữa huấn luyện và chiến đấu.
Sau ngày thống nhất, ông Vạn vẫn tiếp tục khoác ba lô lên đường. Bởi với ông, cuộc đời người lính không kết thúc khi chiến tranh chống Mỹ kết thúc. Khi biên giới cần bảo vệ, người lính lại tiếp tục lên đường. Và trên điểm cao 1011 năm ấy, ông một lần nữa đứng trước những người lính của mình, khẩu AK trong tay, mắt hướng xuống phía dưới, sẵn sàng đối mặt với một trận chiến mới.
Bình minh hôm ấy bắt đầu bằng hai tiếng “Có sấm!”. Nhưng với những người lính trên điểm cao 1011, đó không chỉ là âm thanh của một buổi sáng. Đó là tiếng gọi của nhiệm vụ, báo hiệu một cuộc chiến mới và một lần nữa nhắc họ rằng: người lính, khi Tổ quốc cần, luôn phải sẵn sàng đứng lên.


