CÔ SÁU – MỘT TUỔI XUÂN KHÔNG KỊP LỚN
Câu chuyện về Võ Thị Sáu – người con gái Đất Đỏ đã gửi lại tuổi xuân cho Tổ quốc. Nhìn lại cuộc đời chị, thế hệ trẻ hôm nay thêm trân trọng hòa bình, biết ơn sự hy sinh của cha anh và ý thức sống có lý tưởng, trách nhiệm để tiếp nối những giá trị ấy.
Có những cái tên đi qua lịch sử bằng những dòng chữ trong sách giáo khoa. Nhưng cũng có những cái tên, chỉ cần cất lên, người ta đã thấy cả một khoảng trời rực lửa hiện về.
Võ Thị Sáu là một cái tên như thế.
Tôi từng biết đến chị qua những bài học lịch sử trang trọng. Khi ấy, Võ Thị Sáu trong tôi là một nữ anh hùng – một cái tên được nhắc đến cùng lòng yêu nước và sự hy sinh. Nhưng càng tìm hiểu, tôi càng nhận ra phía sau cái tên đã trở thành biểu tượng ấy là một cô gái rất trẻ, từng có một mái nhà, một gia đình và một tuổi thơ bình dị ở vùng Đất Đỏ, Bà Rịa – Vũng Tàu. Chị cũng từng là một cô bé.
Chỉ khác rằng, tuổi thơ của chị lớn lên trong những năm đất nước chìm trong chiến tranh.
Năm 1947, khi mới 14 tuổi, Võ Thị Sáu tham gia Đội Công an xung phong Đất Đỏ, làm nhiệm vụ liên lạc, trinh sát và tiếp tế. Ở tuổi mà nhiều bạn trẻ hôm nay vẫn đang ngồi trên ghế nhà trường, bắt đầu nuôi những ước mơ đầu tiên về tương lai, chị đã phải đối diện với những hiểm nguy mà một người trẻ bình thường khó có thể tưởng tượng.
Tôi đã dừng lại rất lâu khi nghĩ về điều đó.
Mười bốn tuổi.
Một con số tưởng như rất nhỏ, nhưng lại chứa đựng cả một sự lựa chọn lớn lao.
Chiến tranh đã khiến tuổi trẻ của chị không được bình yên như tuổi trẻ của chúng tôi hôm nay. Chị bước vào con đường hoạt động cách mạng không phải để trở thành một biểu tượng của lịch sử. Khi ấy, có lẽ chị chỉ đang làm những điều mà chị tin là cần thiết cho quê hương, cho đất nước.
Rồi chị bị bắt.
Sau thời gian bị giam cầm và nhận bản án tử hình, chị bị kẻ thù đưa ra Côn Đảo. Và rồi tại hòn đảo ấy, chị đã anh dũng hy sinh khi tuổi đời còn chưa tròn đôi mươi.
Tôi không muốn hình dung những giây phút cuối cùng của chị bằng những chi tiết quá đau thương. Tôi muốn nhớ về chị như một cô gái đã sống với niềm tin đến tận cùng: từ chối bịt mắt, giữ vững khí tiết và cất cao tiếng hát trước pháp trường. Điều còn lại sau tất cả không chỉ là sự hy sinh, mà là lòng can đảm, tình yêu quê hương và một tuổi trẻ sống trọn vẹn cho lý tưởng.Tôi cũng từng tự hỏi: Nếu Võ Thị Sáu được sinh ra trong thời bình, cuộc đời chị sẽ như thế nào? Có lẽ chị cũng sẽ đến trường, có những người bạn thân, băn khoăn về tương lai và mong được sống một cuộc đời thật dài. Chính sự dang dở của tuổi xuân ấy nhắc nhở thế hệ sinh viên chúng tôi trân trọng những điều bình dị đang có: được học tập, được trở về nhà sau mỗi giờ học và tự do đuổi theo ước mơ dưới một bầu trời hòa bình. Chúng tôi không sống giữa bom đạn, nhưng có "cuộc chiến" của riêng mình: cuộc chiến chống lại sự lười biếng, thái độ thờ ơ và sống thiếu trách nhiệm. Lòng biết ơn đẹp nhất không dừng lại ở một nén hương hay lời nói xúc động, mà phải trở thành hành động: học tập nghiêm túc, sống có lý tưởng và biết cống hiến cho cộng đồng. Thế hệ của chị Sáu đã dùng tuổi trẻ để giành lấy độc lập. Thế hệ chúng tôi nguyện dùng tuổi trẻ để gìn giữ, xây dựng và phát triển đất nước.
Một câu chuyện được kể lại – một ký ức được gìn giữ – một thế hệ được tiếp nối. Để những mùa hoa lửa của ngày hôm qua không chỉ nằm lại trong quá khứ, mà luôn là ngọn lửa soi đường cho tuổi trẻ hôm nay.


