Bài viết

Cô thanh niên xung phong mở đường

Lào Cai19/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng chiến tranh ác liệt, tuyến đường Trường Sơn trở thành mạch máu nối hậu phương với tiền tuyến. Ngày đêm, bom đạn cày xới khắp núi rừng, nhưng những đoàn xe vẫn phải vượt qua để tiếp tế cho chiến trường. Và giữa khói lửa ấy, có những cô gái thanh niên xung phong âm thầm mở đường bằng cả tuổi xuân và lòng dũng cảm của mình. Thủy là một cô gái như thế. Năm ấy, Thủy vừa tròn hai mươi tuổi. Cô rời quê hương với mái tóc còn thơm mùi nắng đồng quê để tham gia đội thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn. Công việc của cô và đồng đội là san lấp hố bom, phá đá mở đường và dẫn xe qua những trọng điểm nguy hiểm. Cuộc sống nơi chiến trường vô cùng gian khổ. Ban ngày họ đào đất dưới cái nắng cháy da, ban đêm lại căng mình giữa tiếng máy bay gầm rú. Có những hôm bom rơi liên tiếp, mặt đường vừa lấp xong lại bị cày nát thêm lần nữa. Nhưng Thủy chưa bao giờ than vãn. Mỗi khi đồng đội mệt mỏi, cô lại cười thật tươi rồi nói: “Đường còn thông thì bộ đội mình còn tiến lên được.” Nụ cười của Thủy giống như ngọn lửa nhỏ sưởi ấm cả cánh rừng Trường Sơn đầy khói bụi. Một đêm cuối mùa mưa, đoàn xe vận tải cần vượt qua gấp trước khi trời sáng. Thế nhưng một trận bom bất ngờ đã làm cây cầu tạm bị sập. Nếu không sửa kịp, hàng tiếp tế sẽ không thể đến chiến trường đúng lúc. Không ai bảo ai, cả đội lao ngay ra giữa mưa bom để sửa đường. Thủy cùng vài đồng đội dùng đèn pin soi lối, khiêng từng tấm gỗ và bao đất lấp đoạn cầu bị phá. Tiếng bom nổ rung chuyển cả núi rừng. Đất đá tung mù mịt. Nhưng Thủy vẫn không lùi bước. Khi chiếc xe cuối cùng vừa băng qua an toàn, một tiếng nổ lớn bất ngờ vang lên. Đồng đội vội chạy tới thì thấy Thủy đã nằm im bên mép đường, đôi bàn tay vẫn còn nắm chặt chiếc xẻng đầy bùn đất. Cả cánh rừng lặng đi. Trong túi áo của cô gái trẻ vẫn còn bức thư chưa kịp gửi về cho mẹ: “Mẹ đừng lo cho con. Ở đây ai cũng thương nhau như người một nhà. Hòa bình rồi con sẽ về…” Nhưng lời hẹn ấy mãi mãi dang dở. Sau chiến tranh, con đường Trường Sơn năm xưa đã xanh trở lại. Những đoàn xe không còn chạy trong bom đạn nữa. Thế nhưng người ta vẫn nhớ mãi hình ảnh những cô thanh niên xung phong mở đường — những con người đã lấy tuổi trẻ và cả sự sống của mình để giữ cho con đường ra tiền tuyến không bao giờ tắt. Và trong ký ức của đồng đội, Thủy vẫn luôn là cô gái có nụ cười rạng rỡ giữa thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn