CÓ THỂ KHÔNG AI GIỐNG MINH
Ra tới trạm Tiên Kiên , trưởng đoàn gọi một số cán bộ trong đó có tôi trao danh sách được bổ sung về sư đoàn quản lý giáo dục tù binh 776 đóng tại Yên Bái. Nhóm cán bộ này hôm sau tách đoàn đi xe lửa lên Yên Bái có người đón tại cửa ga ,lên xe tải đưa thẳng về nhà khách liên trại 1 đoàn 776 tại Trấn Yên . Tại đây chúng tôi chờ quyết định chính thức của QK khá lâu.
Tôi và Lượng ,một thượng úy mới cưới vợ làm nghề may mặc , cứ giao ban thấy chưa có quyết định lại rủ nhau ra thị xã ăn kem. Đi vài hôm thấy Lượng ăn kem khiếp quá .Kem ở cửa hàng ăn Km 3 Yên Bái quả thực ngon ,nhưng mỗi lần hắn mua 10-15 que mà một mình chén tiệt thì thật sự quá sức tưởng tượng .Tôi báo hắn : Ông ăn kiểu gì khiếp thế ? Lương thượng úy của ông có 86 đ.Trừ 21 Đ tiền ăn ,còn lại chẳng lẽ ông chỉ để ăn kem ? Hắn bảo : Anh ơi .Lương của em ăn nhằm gì .Ăn tiền vợ em cho đấy ,vợ em có tiền nên cứ theo em anh yên tâm chén đi ( hắn ít hơn tôi ba tuổi nên gọi tôi là anh ). -Ăn như ông tôi chịu ,mỗi lần ăn cố cũng chỉ 2 que thôi Hắn cười : - Không hiểu sao từ khi có vợ ,em thèm kem thế không biết ,ăn bao nhiêu cũng không đã . Tôi cười: Thế thì ông ăn dở thay vợ rồi . Hắn ngớ ra :- - Thật hả anh ? Thế thì thích qúa .Tối em phải viết thư cho vợ ngay dù chưa có hòm thư . _ Hì ,hì ---tôi cười . Tôi vốn ham đọc sách nên lần nào ra thị xã Yên Bái ăn kem ,Tôi cũng vào hiệu sách đối diện cổng ga lân la mượn đọc.Cô thủ thư thấy tôi say sưa đọc gần như chiều nào cũng ra nên đồng ý cho mượn.May mắn tôi tìm được một bộ sách giáo khoa hệ bổ túc lớp 8 .Thế là tôi mượn luôn .Cô thủ thư chắc thấy anh bộ đội ham đọc ,lại đeo sao nửa xanh nửa đỏ nên cho mượn mà không phải đắn đo gì. Có sách giáo khoa ,Tôi bắt đầu tranh thủ tự học.Bớt theo tay thượng úy Lượng ra thị xã ăn kem phân nửa thời gian . Ở gần nhà khách có một hàng binh người Mỹ ,Nghe đâu từng theo bộ đội ta đã lâu ,Anh ta có tên Việt là Nam ,kỹ sư điện tử.Thấy tôi miệt mài tự học ,thỉnh thoảng anh ta giảng giải giúp những gì tôi gặp khó.Dần dần tôi cũng vỡ vạc ra nhiều kiến thức cơ bản mà xưa chưa biết ,Đây là kiến thức cơ bản tôi "nhặt " được trong thời gian ăn chực nằm chờ ở nhà khách Liên trại 1 đoàn 776 .Giá như có điều kiện học thêm thì có lẽ đợt tập huấn bồi dưỡng quản lý hậu cần -Kỹ thuật cấp trung ,sư đoàn ở quân đoàn 29 tôi không bị điểm 2 vì không giải được bài toán tỉnh thể tích bán cầu lồi .Híc .Và giá như hồi ấy ,tôi có ai đó cung cấp tiền như tay Lượng ,biết đâu tôi cũng nghiền kem như hắn !

. Mãi rồi cũng có quyết định .Lượng ở lại liên trại 1 còn tôi về trại 1 liên trại 4 bên Yên Bình .Buổi chia tay tôi và Lượng lại ra Yên Bái ,Sau khi trả sách cho quầy ,cảm ơn cô thủ thư bằng bịch kẹo cho đứa cháu nhỏ ,tôi và Lượng lại ra cửa hàng ăn số 3 ăn với nhau bữa kem cuối cùng .Tiếc rằng từ buổi chia tay này Tôi mất liên lạc với Lượng .Còn tay hàng binh người Mỹ tên Nam ,sau này nghe nói phía Mỹ nhiều lần đòi ,ta trao trả đợt cuối cùng .Không biết giờ anh ta có còn sống


. Mãi rồi cũng có quyết định .Lượng ở lại liên trại 1 còn tôi về trại 1 liên trại 4 bên Yên Bình .Buổi chia tay tôi và Lượng lại ra Yên Bái ,Sau khi trả sách cho quầy ,cảm ơn cô thủ thư bằng bịch kẹo cho đứa cháu nhỏ ,tôi và Lượng lại ra cửa hàng ăn số 3 ăn với nhau bữa kem cuối cùng .Tiếc rằng từ buổi chia tay này Tôi mất liên lạc với Lượng .Còn tay hàng binh người Mỹ tên Nam ,sau này nghe nói phía Mỹ nhiều lần đòi ,ta trao trả đợt cuối cùng .Không biết giờ anh ta có còn sống


