Cô thợ may
Những năm tháng khói lửa chiến tranh, ở một vùng quê nhỏ có cô thợ may tên Liên. Bàn tay cô khéo léo, nổi tiếng khắp làng vì đường kim mũi chỉ gọn gàng. Khi đất nước lâm nguy, chiếc máy may cũ trong căn nhà tranh của cô trở thành nơi góp sức cho kháng chiến.
Ban ngày, Liên vá áo quần cho bà con, sửa lại những bộ đồ đã sờn rách. Đêm đến, cô cùng các chị em trong xóm may áo trấn thủ, khâu túi vải, làm chăn mỏng gửi ra tiền tuyến. Tiếng máy may lạch cạch vang lên đều đặn trong đêm khuya, hòa cùng ánh đèn dầu vàng ấm.
Có những hôm mất điện, Liên phải đốt đèn dầu để làm tiếp cho kịp chuyến hàng sáng hôm sau. Bóng cô nghiêng bên khung cửa, đôi tay thoăn thoắt đưa kim chỉ. Tia lửa nhỏ từ tim đèn thỉnh thoảng bùng lên như những cánh hoa lửa nở trong căn phòng chật hẹp.
Một lần, sau trận bom lớn, nhiều gia đình trong làng mất hết quần áo chăn màn. Liên gom những mảnh vải còn lại, thức trắng nhiều đêm may áo mới cho trẻ nhỏ và người già. Khi nhận áo, ai nấy đều xúc động trước tấm lòng của cô gái trẻ.
Người dân trong vùng trìu mến gọi Liên là “bông hoa lửa của xóm may”. Không phải vì cô làm việc lớn lao, mà vì giữa thời gian khó, cô đã dùng đôi tay cần mẫn để mang hơi ấm đến cho mọi người.
Sau ngày hòa bình, Liên tiếp tục nghề may, dạy lại cho nhiều cô gái trong làng. Mỗi khi tiếng máy may vang lên, người ta lại nhớ đến một thời hoa lửa, nơi lòng tốt và sự hy sinh âm thầm đã góp phần làm nên ngày thắng lợi.



