Cô thợ may giữa mùa kháng chiến
Trong một căn nhà nhỏ ở vùng quê Bắc Giang, tiếng máy khâu vẫn đều đặn vang lên giữa những ngày chiến tranh. Chủ nhân của chiếc máy khâu là một cô gái trẻ vừa tròn hai mươi lăm tuổi, được giao phụ trách tổ may quân trang phục vụ bộ đội. Những cuộn vải được nhân dân quyên góp nhanh chóng biến thành áo trấn thủ, quần chiến đấu và túi đựng quân trang gửi ra tiền tuyến.
Công việc thường kéo dài đến tận khuya. Đèn dầu leo lét soi đôi bàn tay đã chai sần vì kim chỉ. Có những đợt đơn vị cần gấp hàng trăm bộ quần áo trước ngày hành quân, cả tổ phải thức trắng nhiều đêm liền. Dù mệt mỏi, không ai than phiền bởi ai cũng hiểu rằng mỗi đường kim, mũi chỉ đều góp phần bảo vệ người lính giữa mưa bom bão đạn.
Một lần, sau khi nhận được lá thư cảm ơn của một chiến sĩ ngoài mặt trận, chị đã xúc động đến rơi nước mắt. Người lính viết rằng chiếc áo do quê hương gửi đã giúp anh vượt qua mùa đông giá lạnh nơi chiến trường. Lá thư ấy được chị gìn giữ như một phần thưởng quý giá suốt cuộc đời.
Sau hòa bình, chị tiếp tục nghề may, truyền dạy kỹ năng cho lớp trẻ. Đối với chị, những bộ quân phục năm nào không chỉ là sản phẩm lao động mà còn là biểu tượng của nghĩa tình hậu phương đối với tiền tuyến.



