Cựu Thanh niên xung phong

CÔ THÔN NỮ THÁI BÌNH NẤU CƠM CHO BỘ ĐỘI GIỮA MƯA PHÁO

Câu chuyện về một cô thôn nữ Thái Bình chưa tròn đôi mươi, gánh nồi cơm, bếp lửa ra sát trận địa để nấu ăn cho bộ đội giữa những trận pháo dội xuống làng quê, coi việc giữ bếp đỏ là giữ nhịp sống cho tiền tuyến.

Hưng Yên16/12/2025Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt, khi người ta nói nhiều đến súng đạn, trận đánh và chiến công, thì ở một góc làng quê Thái Bình, một cô gái trẻ chỉ có một nhiệm vụ rất giản dị: nấu cơm cho bộ đội. Nhưng chính sự giản dị ấy đã đi qua mưa pháo, đi qua mất mát, để trở thành một phần không thể thiếu của chiến thắng.

1. Khi bếp lửa trở thành trận địa

Bùi Thị Sen mười tám tuổi, chưa kịp biết đến váy cưới, chỉ quen với áo nâu sòng và khăn mỏ quạ. Ngày chiến tranh leo thang, đơn vị bộ đội về đóng gần làng, cần người lo hậu cần.

Sen xung phong.

Mẹ cô nắm tay con gái, giọng run run:
“Bom đạn thế này, con đi sao được?”

Sen trả lời nhỏ nhưng dứt khoát:
“Các anh ấy còn ở ngoài kia, con nấu cơm thì sợ gì.”

2. Nồi cơm đi cùng tiếng pháo

Bếp nấu không đặt trong nhà. Nó nằm ở hầm dã chiến, cách trận địa không xa. Gạo ít. Củi ướt. Khói phải ém thật thấp.

Sen học cách đốt bếp không khói, nấu cơm bằng nồi gang đen nhẻm. Có hôm đang nấu, pháo dội xuống, đất đá trùm lên miệng hầm.

Cơm chưa chín. Sen không bỏ bếp.

Cô lấy thân mình che nồi, thì thầm:
“Chín đi… các anh sắp về rồi.”

3. Bữa cơm giữa lằn ranh sống chết

Có bữa, bộ đội vừa ăn vừa nghe pháo rít. Bát cơm còn nóng mà tay run.

Một anh lính trẻ nhìn Sen, cười:
“Có cơm của em, tụi anh yên tâm đánh.”

Câu nói ấy theo Sen suốt đời.

Có hôm, cơm nấu xong nhưng bộ đội chưa kịp về thì trận địa bị đánh dữ dội. Sen gánh nồi cơm, chạy trong mưa pháo, chân trượt ngã, cơm đổ ra đất.

Cô quỳ xuống, nhặt từng nắm cơm, nước mắt hòa bùn.

Một chiến sĩ kéo cô dậy:
“Thôi em, giữ mạng đã.”

Sen lắc đầu:
“Các anh đói.”

4. Mất mát không tên

Một lần pháo rơi trúng bếp dã chiến bên cạnh. Một chị dân công hy sinh. Nồi cơm vỡ. Lửa tắt.

Đêm đó, Sen ngồi một mình, tay vẫn vo gạo.

Cô nói:
“Nếu mình không nấu nữa, ai nấu?”

Từ hôm ấy, Sen nấu nhiều hơn, chia cơm mỏng hơn, nhưng bếp không bao giờ nguội.

5. Sau chiến tranh – bếp lửa còn trong ký ức

Hòa bình lập lại, Sen trở về làm ruộng, lấy chồng muộn. Không huân chương. Không giấy khen lớn.

Nhưng mỗi dịp gặp lại cựu chiến binh, họ nhận ra cô ngay:
“Cô nấu cơm năm xưa đây rồi!”

Sen cười, mắt đỏ hoe:
“Cơm nguội, mong các anh đừng chê.”

Một người lính nói:
“Cơm ấy nuôi cả đời lính tụi tôi.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn