Cố thổng bí thư Trường chinh - Tổng Bí thư của dổi mới
Cố thổng bí thư Trường chinh - Tổng Bí thư của dổi mới
Câu chuyện thời hoa lửa của đồng chí Trường Chinh Thời hoa lửa trong cuộc đời đồng chí Trường Chinh, tên thật Đặng Xuân Khu, chính là những năm tháng tuổi trẻ rực cháy nhiệt huyết cách mạng, từ cuối thập niên 1920 đến những năm 1940. Đó là hành trình của một chàng trai Nam Định trí thức, từ những bước chân đầu tiên yêu nước đến việc trở thành trụ cột lãnh đạo của Đảng Cộng sản Đông Dương giữa vòng vây thực dân Pháp tàn bạo. Sinh năm 1907 tại làng Hành Thiện, huyện Xuân Trường, tỉnh Nam Định, Đặng Xuân Khu lớn lên trong gia đình có truyền thống Nho học. Năm mười tám tuổi, năm 1925, chàng thanh niên ấy đã tham gia phong trào đòi thực dân Pháp ân xá cho cụ Phan Bội Châu. Chỉ một năm sau, năm 1926, ông lãnh đạo học sinh Nam Định bãi khóa để truy điệu cụ Phan Chu Trinh. Hành động táo bạo ấy thể hiện ý thức dân tộc sâu sắc ngay từ thuở thiếu niên. Những năm 1927 đến 1928, ông gia nhập Hội Việt Nam Cách
mạng Thanh niên, tổ chức tiền thân của Đảng, và nhanh chóng trở thành cán bộ tích cực ở Bắc Kỳ.
Năm 1930, khi Đảng Cộng sản Đông Dương ra đời, Đặng Xuân Khu chính thức trở thành đảng viên. Ông hoạt động sôi nổi ở Nam Định và các tỉnh miền Bắc, viết báo tuyên truyền dưới nhiều bút danh, nổi bật là Sóng Hồng. Thời kỳ này, thực dân Pháp đàn áp khốc liệt các phong trào cách mạng. Tháng 2 năm 1931, ông bị bắt lần đầu, rồi tiếp tục bị truy lùng và giam cầm nhiều lần. Giai đoạn tù đày từ năm 1930 đến năm 1936 là những trang bi tráng nhất trong thời hoa lửa của ông.
Ông bị đưa qua các nhà tù khét tiếng như Hỏa Lò ở Hà Nội, rồi Sơn La, nơi điều kiện khắc nghiệt, tra tấn dã man. Trong xiềng xích, ông vẫn giữ vững bản lĩnh cộng sản. Không khai báo, không khuất phục, ông biến nhà tù thành trường học cách mạng. Ông tổ chức anh em tù nhân học tập lý luận Mác-Lênin, đọc sách, thảo luận đường lối đấu tranh, truyền lửa cho đồng chí. Nhiều người sau này kể lại, dù bị đánh đập tra tấn, đồng chí Trường Chinh luôn bình tĩnh, lạc quan, dùng trí tuệ và ý chí để vượt qua nghịch cảnh. Năm 1936, nhờ phong trào đấu tranh đòi ân xá chính trị, ông được thả tự do.
Ra tù, ông tiếp tục hoạt động bí mật, trở thành cây bút sắc bén của báo chí cách mạng. Ông viết nhiều bài cho các tờ báo tiến bộ, góp phần giác ngộ quần chúng. Đến năm 1940, ông được bầu làm Tổng Bí thư Đảng, lãnh đạo phong trào ở Bắc Kỳ. Dưới sự chỉ đạo của ông và các đồng chí khác, Đảng chuẩn bị lực lượng cho Cách mạng Tháng Tám năm 1945. Ông chủ trì nhiều hội nghị quan trọng, soạn thảo tài liệu, kêu gọi toàn dân nổi dậy giành chính quyền. Những năm tháng ấy, ông di chuyển liên tục giữa các vùng bí mật, đối mặt với nguy hiểm rình rập, nhưng luôn giữ vững niềm tin vào thắng lợi cuối cùng.
Thời hoa lửa của đồng chí Trường Chinh không phải là những câu chuyện lãng mạn cá nhân hay tình yêu đôi lứa. Đó là ngọn lửa cách mạng cháy bỏng trong lòng một thanh niên trí thức. Ông chọn con đường gian nan: tù đày, tra tấn, hoạt động bí mật, hy sinh tuổi trẻ cho lý tưởng độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội. Từ chàng trai mười tám tuổi bãi khóa ở Nam Định đến nhà lãnh đạo Đảng ở tuổi ba mươi tám, hành trình ấy là minh chứng cho ý chí sắt đá, lòng trung kiên và trí tuệ cách mạng.



