Bài viết

Cố Tổng Bí thư Hà Huy Tập

Quảng Ngãi25/12/2025Đinh Thị Thư (Trường THPT Sơn Hà, xã Sơn Hà, tỉnh Quảng Ngãi)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chủ đề bài viết: Cố Tổng Bí thư Hà Huy Tập

Có những chuyến đi chỉ kéo dài vài giờ, nhưng lại để lại trong lòng ta những âm vang không bao giờ tắt. Chuyến thăm Khu lưu niệm cố Tổng Bí thư Hà Huy Tập của tôi là một hành trình như thế. Giữa khung cảnh yên bình của quê hương Hà Tĩnh, tôi đã bắt gặp những câu chuyện khiến trái tim mình rung lên – những câu chuyện về một con người đã bước vào lịch sử bằng tinh thần thép và trái tim chan chứa tình yêu quê, yêu nước.

Khu lưu niệm gồm nhà thờ của đồng chí Hà Huy Tập và hai thân sinh, ngôi nhà tranh giản dị nơi ông lớn lên, và nhà trưng bày hiện vật ghi dấu cuộc đời hoạt động cách mạng của ông. Mỗi bước chân đi trong khuôn viên ấy khiến tôi như cảm nhận được hơi thở của lịch sử – gần gũi, chân thực và lặng thầm. Trong nhà trưng bày, điều khiến tôi xúc động nhất chính là tinh thần kiên trung của đồng chí Hà Huy Tập trước kẻ thù. Khi bị đưa ra tòa, trước vành móng ngựa, ông đã nói câu bất hủ: “Tôi chẳng có gì phải hối tiếc, nếu có sống tôi sẽ tiếp tục hoạt động.” Đó không còn là một câu nói – mà là một lời thề sắt đá với Tổ quốc. Đọc câu ấy, tôi cảm thấy sống lưng mình lạnh đi. Bởi phải có lòng yêu nước lớn đến nhường nào, người chiến sĩ ấy mới có thể bình thản, ngẩng cao đầu khi đối diện với bản án tử hình. Nhưng điều khiến trái tim tôi nhói lên nhất lại là bức thư ông gửi về cho mẹ, thông qua người em rể. Trong thư, ông viết:

“…Nếu tôi phải chết thì ở nhà chớ khóc lóc buồn rầu. Đừng thờ cúng, điếu phúng. Hãy xem tôi như người còn sống, chỉ là đi vắng một thời gian vô hạn mà thôi…”

Giữa ranh giới sống – chết, ông vẫn lo mẹ buồn, vẫn không muốn gia đình rơi nước mắt. Lá thư ấy đã làm tôi nghẹn lại. Tinh thần thép của một Tổng Bí thư hòa trong sự hiếu thảo của một người con bình dị – chính sự hòa quyện ấy khiến ông trở thành vĩ đại.

Ngày 28/8/1941, Tổng Bí thư Hà Huy Tập bị giặc Pháp xử bắn tại Sở Rác (Hóc Môn), cùng với Nguyễn Văn Cừ, Võ Văn Tần và Nguyễn Thị Minh Khai – những người con ưu tú của cách mạng Việt Nam. Cuộc đời hoạt động tuy ngắn ngủi, nhưng ông đã để lại những đóng góp to lớn cho Đảng và dân tộc, trở thành niềm tự hào của quê hương Hà Tĩnh và của cả nước. Khi bước ra khỏi khu nhà tranh đơn sơ – nơi ông đã lớn lên, tôi cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết: cuộc đời của Hà Huy Tập không chỉ là những trang sử oai hùng, mà còn là câu chuyện về lòng can đảm, trách nhiệm và niềm tin không gì lay chuyển.

Rời khu lưu niệm khi trời đã đổ bóng chiều, lòng tôi vẫn còn bâng khuâng. Tôi hiểu rằng: tuổi trẻ hôm nay không phải cầm súng như các thế hệ đi trước, nhưng có trách nhiệm sống sao cho xứng đáng với những hy sinh ấy. Câu nói của cố Tổng Bí thư Hà Huy Tập vẫn không ngừng vang lên trong tâm trí tôi – như một lời nhắc nhở dịu dàng nhưng da diết:“Hãy xem tôi như người còn sống, chỉ đi vắng một thời gian vô hạn mà thôi.”Vâng… Ông chưa từng rời xa. Ông vẫn ở lại – trong trời xanh Hà Tĩnh, trong lời kể của lịch sử, và trong trái tim những học sinh như tôi, những người biết ơn và trân trọng tự do mà ông và bao người đã đánh đổi bằng chính cuộc đời mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn