Cô y tá bản Mít
Bản Mít nằm sâu trong thung lũng, chỉ có hơn hai chục nóc nhà sàn. Trong chiến tranh, nơi đây là điểm sơ cứu thương binh trước khi chuyển về tuyến sau.
Y tá Thu – người con gái duy nhất của bản – học hết lớp ba đã theo cán bộ học băng bó, tiêm thuốc, cầm máu.
Bàn mổ của cô là tấm ván kê trên hai khúc gỗ. Đèn mổ là đuốc thông. Thuốc men ít ỏi, nhiều khi chỉ có lá rừng giã nhỏ.
Có thương binh đau quá, cắn nát cả quai dép cao su. Thu nắm tay họ, nói nhỏ:
– Anh chịu đau một chút, núi rừng đang che cho mình rồi.
Một lần, địch càn vào bản. Thu cùng dân bản cõng thương binh chạy lên hang đá. Cô quay lại sau cùng, mang theo túi thuốc và cuốn sổ ghi tên từng người đã qua tay mình cứu chữa.
Ngày hòa bình, Thu trở thành cô giáo bản. Cuốn sổ cũ được bọc vải, cất trong hòm gỗ.
Mỗi dịp 27/7, có người từ xa về, tìm “cô y tá bản Mít”.
Thu chỉ cười:
– Tôi chỉ là người giữ cho họ sống đủ lâu để thấy ngày hôm nay.



