Cô y tá chiến trường không rời thương binh
Cô y tá chiến trường không rời thương binh
Một cựu chiến binh từng chiến đấu tại Quảng Ngãi kể rằng trong chiến tranh, điều ông nhớ nhất không phải tiếng bom mà là hình ảnh những nữ y tá trẻ tuổi ngày đêm cứu thương giữa rừng sâu.
Ông nhắc nhiều về một cô y tá tên Mai, khi ấy mới hơn hai mươi tuổi. Trạm quân y của họ nằm giữa vùng thường xuyên bị máy bay oanh tạc. Thuốc men thiếu thốn, nhiều khi phải dùng lá rừng cầm máu cho thương binh.
Một đêm năm 1972, đơn vị bị tập kích bất ngờ. Thương binh được cáng vào trạm liên tục. Bom nổ rung chuyển cả khu rừng. Mọi người đề nghị cô Mai rút xuống hầm trú ẩn nhưng cô từ chối vì còn một chiến sĩ bị thương nặng chưa cầm được máu.
Giữa tiếng bom, cô vẫn cúi sát bên thương binh, vừa băng bó vừa động viên: “Ráng lên đồng chí, sắp qua rồi.”
Khi trận bom kết thúc, nhiều cây rừng bị đánh gãy đổ ngổn ngang quanh trạm xá. May mắn tất cả vẫn còn sống. Nhưng người chiến sĩ được cứu hôm ấy sau này kể rằng điều khiến anh nhớ nhất là bàn tay nhỏ bé của cô y tá run lên vì lạnh và mệt.
Sau hòa bình, ông nhiều lần tìm lại đồng đội cũ mới biết cô Mai đã hy sinh trong một trận càn ít tháng sau đó. Ông nói: “Chiến tranh đi qua lâu rồi, nhưng có những con người khiến mình nhớ cả đời.”
Câu chuyện ấy thường được ông kể lại cho thế hệ trẻ như một cách nhắc nhớ về sự hy sinh thầm lặng của những người làm công tác cứu thương nơi chiến trường.



