Bài viết

Cô y tá không ngủ

Hưng Yên12/01/2026Đoàn xã Thư Trì (Đoàn xã Thư Trì)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Liên làm việc trong trạm quân y dã chiến giữa rừng. Trạm chỉ là căn lán lợp lá, bàn mổ là mấy tấm ván ghép vội. Ban ngày đã bận rộn, ban đêm còn nhiều hơn.

Liên quen với mùi máu, mùi thuốc sát trùng, và cả tiếng rên khe khẽ của thương binh. Có những ca mổ kéo dài suốt đêm, tay cô run lên vì mệt, nhưng không được phép dừng lại.

Có lần, một chiến sĩ trẻ nắm tay Liên, hỏi khẽ:
“Chị ơi, em còn sống không?”
Liên nuốt nước mắt, mỉm cười:
“Còn. Em còn phải về nhà nữa.”

Sau mỗi ca mổ, Liên lại ghi chép cẩn thận, rồi tranh thủ chợp mắt vài phút. Giấc ngủ chập chờn, đầy tiếng bom và tiếng gọi tên. Nhưng sáng ra, cô lại đứng dậy, tiếp tục công việc.

Liên chưa từng nghĩ mình là anh hùng. Cô chỉ biết, nếu mình ngã xuống, sẽ có người khác không được cứu kịp. Với cô, thức trắng đêm cũng là một cách chiến đấu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn