Cô y tá nơi chiến tuyến
Cánh rừng mùa khô ngập trong mùi khói súng. Ban ngày, bầu trời rung chuyển bởi bom đạn. Ban đêm, màn sương lạnh phủ xuống những con đường mòn đầy dấu chân hành quân. Giữa nơi chiến trường khốc liệt ấy, có một bệnh xá dã chiến nhỏ nằm sâu dưới tán rừng già.
Nơi đó có Lan — cô y tá mới hai mươi ba tuổi.
Lan không cầm súng ra trận như những người lính ngoài kia, nhưng đôi tay cô ngày nào cũng nhuốm máu của thương binh. Suốt nhiều tháng trời, cô gần như không có một giấc ngủ trọn vẹn. Hết băng bó vết thương, phát thuốc, rồi lại chạy giữa đêm tối để cứu người vừa được cáng về sau trận đánh.
Có những đêm bom rơi rất gần.
Đất đá rung lên từng hồi.
Chiếc đèn dầu treo giữa bệnh xá chao đảo như sắp tắt.
Nhưng Lan vẫn cúi mình bên từng người lính, giọng nhẹ nhàng:
— “Ráng lên anh nhé… hòa bình sắp tới rồi…”
Điều khiến mọi người nhớ nhất ở Lan không chỉ là sự tận tụy, mà là giọng hát của cô.
Đêm nào cũng vậy, khi thương binh đã nằm yên trên những chiếc võng mắc tạm, Lan lại khẽ hát. Tiếng hát nhỏ thôi, nhưng giữa núi rừng đầy tiếng bom xa vọng lại, nó giống như một ngọn lửa âm thầm sưởi ấm những con người đang ở ranh giới giữa sự sống và cái chết.
Một người lính trẻ từng nói với cô:
— “Nghe cô hát… tụi tôi thấy như mình đang ở nhà.”
Lan chỉ cười.
Nụ cười hiền như ánh đèn dầu trong đêm tối.
Rồi một trận càn lớn bất ngờ ập tới.
Bom đạn xé toạc cánh rừng yên tĩnh. Bệnh xá dã chiến bị phát hiện. Tiếng thương binh gọi nhau vang lên hỗn loạn giữa khói bụi mù mịt.
Lan cùng mọi người dìu thương binh chạy sâu vào rừng.
Giữa lúc ấy, một tiếng nổ dữ dội vang lên phía sau.
Mảnh đất nơi bệnh xá từng đứng bốc cháy đỏ rực.
Đêm hôm đó, Lan đã không quay trở lại.
Sau chiến tranh, những người lính cũ vẫn thường kể về cô y tá nơi chiến tuyến với ánh mắt lặng đi vì nhớ. Họ không ai quên được cô gái nhỏ luôn mang theo chiếc túi thuốc bạc màu và giọng hát dịu dàng giữa những năm tháng khói lửa.
Nhiều năm sau, trên nền đất cũ của bệnh xá năm xưa, những bông hoa đỏ dại mọc lên mỗi độ hè về.
Người dân trong vùng gọi đó là “hoa lửa”.



