Bài viết

Cô y tá tên Mai

Ninh Bình22/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thời hoa lửa là những năm tháng chiến tranh khốc liệt nhưng cũng rực sáng tinh thần yêu nước của dân tộc Việt Nam. Trong thời kỳ ấy, từ chiến trường đến hậu phương, từ người lính đến người dân lao động, ai cũng góp phần cho ngày thắng lợi. Câu chuyện về cô y tá tên Mai ở tuyến lửa Trường Sơn là một ký ức đẹp còn được nhắc mãi.

Năm 1971, Mai vừa tròn hai mươi tuổi. Cô rời quê hương miền Bắc, tình nguyện vào lực lượng quân y trên tuyến đường Trường Sơn. Hành trang mang theo chỉ có vài bộ quần áo bạc màu, cuốn sổ tay nhỏ và lời dặn của mẹ: “Đi đâu cũng phải sống cho xứng đáng.”

Trạm quân y nơi Mai công tác nằm giữa rừng sâu. Những căn lán lợp lá đơn sơ luôn đầy thương binh chuyển về sau mỗi trận đánh. Thiếu thuốc, thiếu bông băng, nhiều khi phải tận dụng cả vải màn cũ để làm băng cứu thương. Dù gian khổ, Mai lúc nào cũng nhẹ nhàng, ân cần với từng người bệnh.

Ban ngày cô cùng đồng đội lên rừng hái lá thuốc, đun nước, giặt băng. Ban đêm, khi pháo sáng của địch rọi trắng bầu trời, Mai lại chạy đi chạy lại giữa các giường bệnh chăm sóc thương binh. Có những đêm cô thức trắng để thay thuốc, đo sốt và động viên những chiến sĩ đang đau đớn.

Một lần, đơn vị bị bom đánh gần trạm xá. Đất đá đổ xuống, lán rung chuyển dữ dội. Nhiều người hoảng hốt chạy ra ngoài, nhưng Mai vẫn lao vào căn lán bị sập một góc để đưa một thương binh bị kẹt ra ngoài an toàn. Khi trở ra, cánh tay cô bị thương do mảnh gỗ cứa rách, nhưng cô chỉ quấn tạm miếng vải rồi tiếp tục làm việc.

Người chiến sĩ được cứu nắm chặt tay Mai, nghẹn ngào nói: “Nhờ cô mà tôi còn sống.” Mai mỉm cười hiền hậu: “Anh khỏe lại để còn về quê là tôi vui rồi.”

Ngày đất nước thống nhất, Mai trở về quê làm y tá tại trạm xá xã. Nhiều người dân vẫn gọi cô là “cô Mai Trường Sơn” như một niềm trân trọng.

Câu chuyện về cô Mai cho thấy trong thời hoa lửa, bên cạnh những người cầm súng còn có những con người âm thầm cứu người, giữ gìn sự sống giữa khói bom. Họ là những bông hoa đẹp góp phần làm nên trang sử vẻ vang của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn