Cô y tá Thủy giữa rừng Trường Sơn
Thủy rời quê khi vừa tròn hai mươi tuổi để theo đoàn quân vào chiến trường. Trạm quân y của cô chỉ là túp lều giữa rừng sâu, thiếu thốn đủ bề. Cô băng bó vết thương bằng ánh đèn dầu, nhiều khi vừa làm vừa tránh máy bay oanh tạc. Có đêm, thương binh quá đông, Thủy kiệt sức nhưng vẫn không rời tay. Trong một trận bom ác liệt, cô đã lấy thân mình che cho thương binh. Sau này, đồng đội nhớ đến Thủy như người đã giữ sự sống giữa rừng lửa.



