CÔ Y TÁ TRẺ
CÔ Y TÁ TRẺ
Ở chiến trường miền Đông Nam Bộ, cô y tá tên Hương mới mười chín tuổi đã theo đơn vị cứu chữa thương binh giữa bom đạn ác liệt.
Một lần, sau trận càn lớn của địch, thương binh được đưa về rất đông. Căn hầm nhỏ chật kín người, tiếng rên đau vang lên khắp nơi.
Hương thức trắng suốt đêm để băng bó vết thương cho từng chiến sĩ. Đôi tay cô run lên vì mệt nhưng vẫn không ngừng làm việc.
Đến gần sáng, một thương binh nắm tay cô khẽ nói:
— “Cảm ơn cô y tá nhỏ…”
Hương mỉm cười, đôi mắt đỏ hoe vì thiếu ngủ nhưng vẫn ánh lên sự kiên cường của tuổi trẻ thời chiến.



