Bài viết

Cô y tá trẻ giữa bom đạn

Năm 1971, giữa một chiến trường ác liệt ở miền Nam, bệnh xá dã chiến chỉ là những túp lều tạm dựng trên nền đất ẩm ướt. Trong số những người làm việc nơi đây, có Lan – 20 tuổi, vừa rời ghế nhà trường để tham gia thanh niên xung phong và học nghề y. Mỗi ngày, Lan chứng kiến máu và đau đớn, nhưng không hề rời bước. Cô cẩn thận rửa vết thương, băng bó cho các chiến sĩ, đôi tay nhỏ bé nhưng vững vàng và điệu nghệ. Tiếng bom đạn phía xa, tiếng gào khóc của thương binh không làm cô sờn lòng, mà chỉ k

Quảng Trị02/12/2025Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1971, giữa một chiến trường ác liệt ở miền Nam, bệnh xá dã chiến chỉ là những túp lều tạm dựng trên nền đất ẩm ướt. Trong số những người làm việc nơi đây, có Lan – 20 tuổi, vừa rời ghế nhà trường để tham gia thanh niên xung phong và học nghề y.

Mỗi ngày, Lan chứng kiến máu và đau đớn, nhưng không hề rời bước. Cô cẩn thận rửa vết thương, băng bó cho các chiến sĩ, đôi tay nhỏ bé nhưng vững vàng và điệu nghệ. Tiếng bom đạn phía xa, tiếng gào khóc của thương binh không làm cô sờn lòng, mà chỉ khiến cô càng quyết tâm.

Một buổi chiều, khi bom rơi gần bệnh xá, Lan lao vào băng bó cho một chiến sĩ bị thương nặng, mặc kệ tiếng nổ liên tiếp. Mồ hôi và máu lẫn lộn trên tay, cô lặng lẽ nhẩm: “Mình phải cứu sống anh, để anh còn được trở về quê hương…”

Ngày qua ngày, Lan dần trở thành niềm hy vọng của những người lính trẻ. Cô không chỉ chăm sóc vết thương về thể xác, mà còn an ủi tinh thần, kể chuyện, hát ru, giúp các chiến sĩ quên đi nỗi đau, để họ có thể chiến đấu tiếp.

Một hôm, khi một nhóm lính vừa bị thương nặng đưa đến, Lan cùng các đồng đội thức trắng đêm. Tay cô run nhưng vẫn băng bó cho từng người, nhắc nhở họ cố gắng, động viên họ giữ vững ý chí. Ánh bình minh ló dạng, Lan nhìn quanh phòng bệnh, mệt lả nhưng trong lòng tràn đầy tự hào: cô đã góp phần giữ lại sự sống, giữ lại niềm tin.

Câu chuyện về Lan trở thành một minh chứng sống của thời hoa lửa: nơi tuổi trẻ không chỉ dũng cảm trên chiến trường, mà còn dũng cảm cứu người, hy sinh cá nhân để bảo vệ mạng sống đồng đội, mang đến ánh sáng giữa những ngày tối tăm nhất của chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn