Cô y tá trẻ - Tên Lan
Người y tá dùng chiếc khăn rách băng bó cho hàng chục thương binh trong điều kiện thiếu thốn
Giữa một góc rừng sâu của dãy Trường Sơn, trạm cứu thương dã chiến chỉ là một căn hầm lợp vội bằng tre nứa, phủ lên trên vài lớp lá rừng. Không có giường bệnh, không đủ thuốc men, chỉ có vài chiếc cáng thô sơ và những con người đang giành giật sự sống từng phút.Lan – cô y tá trẻ – gần như không còn nhớ mình đã thức bao lâu.Từ sáng đến giờ, thương binh được đưa về liên tục. Người bị mảnh đạn găm vào vai, người bị thương ở chân, có người kiệt sức vì mất máu. Tiếng rên đau xen lẫn tiếng gọi nhau trong yếu ớt khiến không gian chật hẹp càng trở nên ngột ngạt.Lan quỳ xuống bên một thương binh, mở túi y tế.Trống rỗng.Băng gạc đã hết từ lúc nào.Cô khựng lại một giây, rồi lập tức đưa tay kéo chiếc khăn quàng cổ đã sờn của mình. Không chút do dự, cô xé toạc thành từng dải nhỏ.“Cố lên anh… sẽ ổn thôi…”Giọng cô nhẹ nhưng dứt khoát. Đôi tay nhanh chóng băng bó vết thương, buộc chặt từng vòng, cẩn thận như thể đó là những cuộn băng sạch sẽ nhất.Một người, rồi hai người… rồi thêm nhiều người nữa.Chiếc khăn nhỏ chẳng mấy chốc đã không còn nguyên vẹn. Nhưng Lan không dừng lại. Cô tìm thêm mảnh áo cũ, vạt vải từ ba lô, bất cứ thứ gì có thể dùng để cầm máu.Mồ hôi thấm ướt trán, bám vào mái tóc rối. Đôi tay cô dính đầy đất và máu, nhưng vẫn không ngừng lại.Một thương binh nắm lấy tay cô, giọng khàn đặc:
“Cô… nghỉ một chút đi…”Lan khẽ lắc đầu, nở một nụ cười mệt mỏi:
“Chưa xong đâu… còn nhiều người cần lắm…”Ngoài kia, tiếng bom vẫn vọng lại từ xa. Mặt đất thỉnh thoảng rung lên, lá rừng rơi lả tả xuống mái hầm. Nhưng bên trong, Lan vẫn cúi mình bên từng người, tỉ mỉ băng bó, lau vết thương, động viên từng câu ngắn gọn mà ấm áp.Khi người thương binh cuối cùng được băng xong, cô mới ngồi lặng xuống một góc.Chiếc khăn trên cổ đã không còn. Đôi tay rã rời, nhưng ánh mắt cô vẫn dõi theo những người đang nằm yên sau khi được cứu chữa.Trong chiến tranh, có những điều giản dị đến không ngờ.Một chiếc khăn rách.Một đôi bàn tay không nghỉ.Và một trái tim đủ lớn để giữ lại sự sống cho hàng chục con người.
“Cô… nghỉ một chút đi…”Lan khẽ lắc đầu, nở một nụ cười mệt mỏi:
“Chưa xong đâu… còn nhiều người cần lắm…”Ngoài kia, tiếng bom vẫn vọng lại từ xa. Mặt đất thỉnh thoảng rung lên, lá rừng rơi lả tả xuống mái hầm. Nhưng bên trong, Lan vẫn cúi mình bên từng người, tỉ mỉ băng bó, lau vết thương, động viên từng câu ngắn gọn mà ấm áp.Khi người thương binh cuối cùng được băng xong, cô mới ngồi lặng xuống một góc.Chiếc khăn trên cổ đã không còn. Đôi tay rã rời, nhưng ánh mắt cô vẫn dõi theo những người đang nằm yên sau khi được cứu chữa.Trong chiến tranh, có những điều giản dị đến không ngờ.Một chiếc khăn rách.Một đôi bàn tay không nghỉ.Và một trái tim đủ lớn để giữ lại sự sống cho hàng chục con người.



