Cô Y Tá Trên Tuyến Trường Sơn
Trần Thị Hương sinh năm 1950 tại Nghệ An. Mới 18 tuổi, cô xung phong vào lực lượng thanh niên xung phong làm y tá trên tuyến đường Trường Sơn.
Công việc của Hương là chăm sóc thương binh tại một trạm quân y giữa rừng sâu. Ban ngày, tiếng máy bay gầm rú trên đầu. Ban đêm, từng đoàn xe nối đuôi nhau vận chuyển lương thực, vũ khí vào Nam.
Một hôm, trạm quân y tiếp nhận hàng chục thương binh sau trận bom lớn. Thuốc men thiếu thốn, Hương cùng đồng đội phải dùng lá rừng cầm máu cho bệnh nhân. Có những đêm cô thức trắng để thay băng, tiêm thuốc cho thương binh.
Trong số những người bị thương có chiến sĩ Lê Minh Đức quê Thanh Hóa. Đức bị thương nặng ở chân nhưng luôn lạc quan. Anh thường kể chuyện quê hương cho Hương nghe giữa những ngày gian khó.
Tình cảm của họ dần nảy nở giữa chiến trường khốc liệt. Nhưng rồi một lần đơn vị Đức hành quân tiếp vào Nam, hai người chỉ kịp trao nhau chiếc khăn tay thêu tên.
Năm 1974, Hương nhận tin Đức hy sinh trong một trận đánh lớn. Cô lặng người ôm chiếc khăn tay đã bạc màu. Sau chiến tranh, Trần Thị Hương tiếp tục nghề y tại quê nhà, nhưng suốt đời không quên chàng chiến sĩ năm xưa.



