Cô Y Tá Tuổi Mười Bảy
Lan nhập ngũ khi mới mười bảy tuổi, trở thành y tá chiến trường trong một bệnh xá dã chiến. Mỗi ngày của Lan bắt đầu từ lúc trời chưa sáng và kết thúc khi đêm đã khuya, đôi tay nhỏ bé ấy đã băng bó cho không biết bao nhiêu thương binh. Có những ca mổ thiếu ánh sáng, thiếu thuốc men, Lan vừa run sợ vừa tự nhủ phải thật bình tĩnh để cứu người. Một lần, bệnh xá bị bom địch đánh trúng, Lan bị sức ép hất ngã nhưng vẫn cố bò dậy, kéo thương binh ra khỏi khu vực nguy hiểm. Sau chiến tranh, Lan trở về l
Lan nhập ngũ khi mới mười bảy tuổi, trở thành y tá chiến trường trong một bệnh xá dã chiến. Mỗi ngày của Lan bắt đầu từ lúc trời chưa sáng và kết thúc khi đêm đã khuya, đôi tay nhỏ bé ấy đã băng bó cho không biết bao nhiêu thương binh. Có những ca mổ thiếu ánh sáng, thiếu thuốc men, Lan vừa run sợ vừa tự nhủ phải thật bình tĩnh để cứu người. Một lần, bệnh xá bị bom địch đánh trúng, Lan bị sức ép hất ngã nhưng vẫn cố bò dậy, kéo thương binh ra khỏi khu vực nguy hiểm. Sau chiến tranh, Lan trở về làng với vết sẹo dài trên cánh tay, nhưng trong tim cô luôn tự hào vì đã sống trọn vẹn những năm tháng hoa lửa, nơi tuổi trẻ được thử thách và tỏa sáng bằng lòng nhân ái.


