Cô Y Tá Tuổi Mười Chín
Cô y tá mới mười chín tuổi, gương mặt còn rất trẻ. Trong lán nhỏ giữa rừng, cô chăm sóc từng thương binh bằng đôi tay dịu dàng và ánh mắt đầy nhân hậu. Mỗi khi mệt mỏi, cô lại tự nhủ rằng nỗi đau của mình không là gì so với những người đang nằm kia. Cô không than vãn, chỉ lặng lẽ làm việc, coi đó là trách nhiệm và niềm tự hào. Tuổi mười chín của cô trôi qua giữa chiến tranh, nhưng lòng nhân ái của cô thì sáng mãi.
Cô y tá mới mười chín tuổi, gương mặt còn rất trẻ. Trong lán nhỏ giữa rừng, cô chăm sóc từng thương binh bằng đôi tay dịu dàng và ánh mắt đầy nhân hậu. Mỗi khi mệt mỏi, cô lại tự nhủ rằng nỗi đau của mình không là gì so với những người đang nằm kia. Cô không than vãn, chỉ lặng lẽ làm việc, coi đó là trách nhiệm và niềm tự hào. Tuổi mười chín của cô trôi qua giữa chiến tranh, nhưng lòng nhân ái của cô thì sáng mãi.



