CÔ Y TÁ VÀ ĐÊM KHÔNG CÓ GIỚI HẠN THỜI GIAN
Bệnh xá dã chiến nằm sâu trong khu vực Trường Sơn hoạt động liên tục không có khái niệm ngày hay đêm. Với những người ở đó, thời gian được đo bằng số ca thương binh đến, không phải bằng đồng hồ.
Hòa là một y tá trẻ, đã quen với việc làm việc trong điều kiện thiếu thốn. Cô có thể băng bó vết thương trong bóng tối, có thể phân loại bệnh nhân chỉ qua hơi thở và biểu hiện khuôn mặt.
Đêm đó, bệnh xá tiếp nhận nhiều người bị thương từ một trận giao tranh gần đó. Không đủ giường, họ phải nằm tạm trên nền đất, trải áo và lá rừng bên dưới.
Hòa làm việc không ngừng nghỉ. Cô đi từ người này sang người khác, kiểm tra mạch, thay băng, hỗ trợ bác sĩ trong các thủ thuật khẩn cấp.
Có những người không kịp nói lời nào. Có những người chỉ kịp nắm tay cô rất chặt trong vài giây.
Ngoài rừng, thỉnh thoảng có tiếng máy bay. Mọi người trong bệnh xá đều hiểu rằng nếu bị phát hiện, toàn bộ khu vực có thể gặp nguy hiểm.
Nhưng không ai dừng lại.
Khi trời gần sáng, số người mới đến giảm dần. Nhưng công việc không kết thúc, vì những người còn lại vẫn cần được chăm sóc.
Hòa ngồi xuống trong một khoảnh khắc ngắn, nhìn quanh bệnh xá. Trong chiến tranh, có những đêm không có điểm kết thúc rõ ràng, chỉ có sự tiếp nối của những ca trực mới.


