Bài viết

CÔ Y TÁ VÀ ĐÊM KHÔNG CÒN RANH GIỚI GIỮA SỐNG VÀ MẤT

Cao Bằng03/07/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bệnh xá dã chiến trong Trường Sơn những ngày cao điểm luôn rơi vào tình trạng quá tải. Không gian chật hẹp, ánh sáng yếu, và số lượng thương binh tăng liên tục khiến mọi ranh giới giữa ngày và đêm trở nên mờ nhạt.

Hạnh là y tá trực ca chính. Cô đã quen với việc phải đưa ra quyết định rất nhanh: ai cần xử lý trước, ai có thể chờ, ai cần chuyển tuyến ngay lập tức.

Đêm hôm đó, bệnh xá tiếp nhận liên tục nhiều ca nặng từ một trận giao tranh gần đó. Không đủ giường, họ phải đặt người nằm dọc theo sàn lán, mỗi người một khoảng nhỏ.

Một người lính bị thương nặng được đưa vào cuối cùng. Tình trạng rất xấu, nhưng vẫn còn dấu hiệu sống. Hạnh cùng bác sĩ lập tức tiến hành cấp cứu.

Thời gian trôi đi rất chậm. Mỗi giây đều quan trọng. Ngoài rừng, tiếng động cơ xa xa khiến không khí trong bệnh xá càng căng thẳng.

Có lúc, người lính mở mắt, nhìn quanh như cố nhận ra điều gì đó. Nhưng không nói được. Hạnh chỉ giữ tay anh, tiếp tục hỗ trợ điều trị.

Rạng sáng, tình trạng tạm thời ổn định hơn, nhưng nguy cơ vẫn còn. Anh được chuyển sang khu vực theo dõi.

Khi mọi thứ lắng xuống, Hạnh mới nhận ra mình đã đứng gần như không nghỉ suốt cả đêm. Nhưng không ai trong bệnh xá có khái niệm “kết thúc ca trực” rõ ràng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn