Bài viết

CÔ Y TÁ VÀ NHỮNG CA MỔ DƯỚI ÁNH ĐÈN DẦU

Cao Bằng03/07/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong một bệnh xá dã chiến nằm sâu trong Trường Sơn, ánh sáng điện là thứ xa xỉ. Hầu hết các ca điều trị đều diễn ra dưới ánh đèn dầu hoặc đèn pin che bớt ánh sáng để tránh thu hút sự chú ý từ trên không.

Hạnh là một y tá tham gia hỗ trợ các ca phẫu thuật. Cô đã quen với mùi thuốc sát trùng, mùi đất ẩm và cả mùi khói rừng ám vào quần áo. Nhưng điều khó nhất với cô không phải là điều kiện thiếu thốn, mà là những ca thương nặng liên tục đổ về.

Đêm đó, bệnh xá tiếp nhận nhiều thương binh cùng lúc. Có người bị thương do bom, có người do mảnh đạn, có người kiệt sức sau hành quân dài ngày. Không đủ giường, họ phải đặt tạm trên cáng hoặc võng.

Ca mổ đầu tiên bắt đầu ngay khi người bệnh vừa được đưa vào. Không có đủ thiết bị hiện đại, bác sĩ và y tá phải dựa vào kinh nghiệm và sự phối hợp chặt chẽ.

Hạnh đứng bên cạnh bàn mổ, đưa dụng cụ, thay băng, giữ ánh sáng ổn định. Mỗi thao tác đều phải chính xác tuyệt đối, vì không có nhiều cơ hội sửa sai.

Ngoài rừng, đôi khi có tiếng động xa của máy bay. Mọi người trong bệnh xá đều hiểu rằng nếu bị phát hiện, tình hình sẽ trở nên rất nguy hiểm.

Nhưng không ai dừng lại.

Đến gần sáng, ca mổ cuối cùng trong đêm kết thúc. Có người qua khỏi, có người không. Hạnh ngồi xuống rất lâu, không phải vì mệt, mà vì không có thời gian để cảm nhận hết mọi thứ vừa xảy ra.

Khi trời sáng, bệnh xá lại chuẩn bị cho một ngày mới, như thể đêm qua chỉ là một phần rất nhỏ trong chuỗi ngày không dừng lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn