Cốc nước nóng nước lạnh
Buổi đầu kháng chiến chống Pháp, Bác Hồ nghe “dư luận” về một cán bộ trung đoàn từng là người bảo vệ Bác trước Cách mạng Tháng Tám. Đồng chí này có năng lực, từng vào sinh ra tử, nhưng lại hay nóng nảy, quát mắng, thậm chí bợp tai chiến sĩ. Bác không phê bình trước tập thể, cũng không ra mệnh lệnh kỷ luật. Người chọn một cách rất khác: dạy bằng một bài học khiến người ta tự thấy mình sai.
Một ngày hè nắng gắt, Bác cho gọi đồng chí ấy lên Việt Bắc và dặn trạm đón tiếp, dù có đến sớm cũng phải để đúng giữa trưa mới cho vào gặp. Đi bộ giữa cái nắng chang chang, mồ hôi đầm đìa, người cán bộ bước vào gặp Bác trong trạng thái mệt mỏi, bức bối. Trên bàn, Bác đã đặt sẵn hai cốc nước: một cốc nước nóng bốc hơi nghi ngút, một cốc nước nguội mát lành.Bác nhẹ nhàng chỉ vào cốc nước nóng, bảo: “Chú uống đi.” Đồng chí cán bộ giật mình thốt lên: “Nắng thế này mà Bác cho nước nóng sao cháu uống được.” Bác mỉm cười, rồi nghiêm giọng: “Nước nóng, cả chú và tôi đều không uống được. Khi chú nóng, cả chiến sĩ của chú và cả tôi cũng không tiếp thu được. Hòa nhã, điềm đạm như cốc nước nguội, dễ uống, dễ tiếp thu hơn.”Chỉ bằng hai cốc nước, Bác đã dạy một bài học lớn về cách làm người, cách làm cán bộ, cách lãnh đạo con người. Không cần nặng lời, không cần kỷ luật, chỉ cần để người ta tự cảm, tự ngộ. Đó chính là điều làm nên phong cách Hồ Chí Minh: lấy nhân ái để cảm hóa, lấy trí tuệ để dẫn đường, một bài học vẫn còn nguyên giá trị cho hôm nay và mãi về sau.


