Cọc tiêu sống
Giữa những năm tháng gian khổ của cuộc kháng chiến, hình ảnh chị Hồ Thị Cúc – nữ thanh niên xung phong kiên cường – đã khắc sâu vào ký ức của hàng ngàn chiến sĩ qua lại vùng tọa độ chết. Là người con gái giàu lòng vị tha và lòng yêu nước nồng nàn, chị xung phong ra tiền tuyến khi tuổi đời còn rất trẻ, nhận nhiệm vụ san lấp hố bom và hướng dẫn giao thông tại ngã ba trọng điểm. Dưới làn bom đạn napalm xối xả hằng ngày từ máy bay địch, chị Cúc cùng đồng đội vẫn kiên trì bám trụ mặt đường, không quản ngại nguy hiểm đến tính mạng để giữ vững mạch máu giao thông. Có những đêm mưa rừng xối xả, mặt đường lầy lội khói khét mù mịt, chị khoác lên mình chiếc áo sáng màu, đứng làm "cọc tiêu sống" chỉ hướng cho từng đoàn xe chở lương thực, khí tài vượt qua đèo dốc hiểm trở. Nước mắt chị đã rơi khi nhìn từng người đồng đội ngã xuống ngay bên cạnh, nhưng chị vội gạt đi bằng vạt áo sờn vai để tiếp tục nâng cuốc, nâng xẻng mở đường cho quân ta tiến bước. Trong một đợt oanh tạc dữ dội của kẻ thù, khi một quả bom nổ chậm đe dọa trực tiếp đến đoàn xe quân sự đang tiến vào, chị Cúc đã dũng cảm lao ra cảnh báo và hướng dẫn đoàn xe chuyển hướng an toàn dù bản thân bị trúng mảnh bom hy sinh. Sự hy sinh oanh liệt của chị cùng vạt áo đẫm mồ hôi và nước mắt ngày ấy đã trở thành một biểu tượng bất tử về tinh thần xả thân vì độc lập, tự do của dân tộc.
Giữa những năm tháng gian khổ của cuộc kháng chiến, hình ảnh chị Hồ Thị Cúc – nữ thanh niên xung phong kiên cường – đã khắc sâu vào ký ức của hàng ngàn chiến sĩ qua lại vùng tọa độ chết. Là người con gái giàu lòng vị tha và lòng yêu nước nồng nàn, chị xung phong ra tiền tuyến khi tuổi đời còn rất trẻ, nhận nhiệm vụ san lấp hố bom và hướng dẫn giao thông tại ngã ba trọng điểm. Dưới làn bom đạn napalm xối xả hằng ngày từ máy bay địch, chị Cúc cùng đồng đội vẫn kiên trì bám trụ mặt đường, không quản ngại nguy hiểm đến tính mạng để giữ vững mạch máu giao thông. Có những đêm mưa rừng xối xả, mặt đường lầy lội khói khét mù mịt, chị khoác lên mình chiếc áo sáng màu, đứng làm "cọc tiêu sống" chỉ hướng cho từng đoàn xe chở lương thực, khí tài vượt qua đèo dốc hiểm trở. Nước mắt chị đã rơi khi nhìn từng người đồng đội ngã xuống ngay bên cạnh, nhưng chị vội gạt đi bằng vạt áo sờn vai để tiếp tục nâng cuốc, nâng xẻng mở đường cho quân ta tiến bước. Trong một đợt oanh tạc dữ dội của kẻ thù, khi một quả bom nổ chậm đe dọa trực tiếp đến đoàn xe quân sự đang tiến vào, chị Cúc đã dũng cảm lao ra cảnh báo và hướng dẫn đoàn xe chuyển hướng an toàn dù bản thân bị trúng mảnh bom hy sinh. Sự hy sinh oanh liệt của chị cùng vạt áo đẫm mồ hôi và nước mắt ngày ấy đã trở thành một biểu tượng bất tử về tinh thần xả thân vì độc lập, tự do của dân tộc.


