Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Cọc tiêu sống" trên đèo Cổng Trời và chiếc cần số đượm máu

Cọc tiêu sống" trên đèo Cổng Trời và chiếc cần số đượm máu

Tuyên Quang17/08/2026Xã Kim Hoa (Xã Kim Hoa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trên tuyến đường Trường Sơn huyền thoại, trọng điểm Cổng Trời (đoạn qua Đèo Kéo Lửa, Quảng Bình) là một trong những "tọa độ chết" khủng khiếp nhất. Không quân Mỹ tập trung các loại máy bay trinh sát C-130, B-52 đánh phá ngày đêm nhằm chặt đứt tuyến giao thông huyết mạch. Cựu chiến binh Lê Đình Xinh (nguyên tài xế thuộc Binh trạm 14, Đoàn 559) là một trong những người lính lái xe "gan vàng ngọc" từng hàng trăm lần ôm vô-lăng vượt qua trọng điểm này.

Ông Xinh xúc động nhớ lại: Những năm 1970–1971, lái xe Trường Sơn phải tuân thủ nghiêm ngặt quy tắc "chạy đêm không đèn". Để dẫn đường cho xe qua những khúc cua gắt bên vực sâu hun hút, các chiến sĩ giao liên phải khoác lên mình chiếc áo trắng hoặc dùng những đoạn thanh nứa quét vôi trắng đứng làm "cọc tiêu sống" giữa làn đạn pháo.

Ký ức nhói lòng nhất đối với ông Xinh là chuyến xe đêm 22/3/1971. Xe ông chở đầy đạn pháo 85mm tiến vào Nam. Đi cùng cabin là người phụ xe trẻ tên Tuấn, mới 19 tuổi, quê Ninh Bình. Khi xe vừa chạm chân đèo Cổng Trời thì máy bay trinh sát địch phát hiện và thả pháo sáng rực một góc trời, kéo theo là chuỗi bom tọa độ trút xuống liên tục.

Một mảnh bom xé rách mạn cabin, cắm sâu vào ngực Tuấn. Máu bắn văng lên kính chắn gió. Dù bị thương rất nặng, Tuấn vẫn cố gồng mình, hai tay ôm chặt lấy cần số và thì thầm vào tai ông Xinh: "Anh Xinh ơi, giữ chặt vô-lăng... đừng dừng lại... Đạn pháo phía sau nổ là mất cả đoàn xe đấy!".

Ông Xinh vừa khóc vừa đạp ga, chiếc xe tải lao gầm xé qua làn khói bom khét lẹt, vượt qua đỉnh Cổng Trời an toàn. Khi chiếc xe dừng lại ở trạm dã chiến phía bên kia đèo, Tuấn đã trút hơi thở cuối cùng trên tay đồng đội, bàn tay vẫn ôm chặt lấy cần số.

Cựu chiến binh Lê Đình Xinh nghẹn ngào: "Chúng tôi gọi những chuyến xe năm ấy là 'chuyến xe linh hồn'. Mỗi thước đường Trường Sơn thấm đẫm máu xương của đồng đội. Lái xe chúng tôi sống sót trở về nhờ có những người phụ xe dũng cảm như Tuấn làm tựa lưng giữa ranh giới sinh tử."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn