"Cọc tiêu sống" trên dốc núi và tình đồng đội sắt sắt (1965 – 1968)
Ông Vũ Trọng Lương (Sinh năm 1948, đơn vị N85-851, nhập ngũ tháng 07/1965, xuất ngũ tháng 12/1968)
"Tôi gia nhập lực lượng TNXP vào tháng 7 năm 1965 khi vừa tròn 17 tuổi. Là một nam thanh niên tuổi đời còn rất trẻ trong Đơn vị N85-851, tôi được giao nhiệm vụ ở các đội cơ động, chuyên xử lý các trọng điểm gỡ bom nổ chậm và san lấp mặt đường nguy hiểm nhất.
Bối cảnh không gian thời đó vô cùng nghiệt ngã. Những đỉnh dốc núi bị bom Mỹ phát quang rụi, đất đá tơi tả như cám. Mỗi lần máy bay gầm rú trút bom, không khí lại đặc quánh mùi thuốc súng và bụi đỏ. Mùa khô thì nắng cháy da thịt, nguồn nước sinh hoạt khan hiếm đến mức một ca nước phải chia nhau tắm rửa, ăn uống. Mùa mưa thì sạt lở đất, muỗi rừng và đỉa vắt bám đầy người.
Kỷ niệm khắc sâu nhất trong tâm trí tôi là trận đánh gỡ bom nổ chậm ở cua ngã ba gạt đường vào giữa năm 1967. Một quả bom từ trường nằm chực chờ ngay giữa lòng đường chính. Nếu không tháo gỡ hoặc kích nổ, toàn bộ đoàn xe hậu cần sẽ bị tắc nghẽn. Tôi cùng một đồng chí nữa tình nguyện bò lên quan sát và dùng dây cáp kéo rê quả bom ra xa. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, hai anh em chỉ kịp nhìn nhau gật đầu, coi như đã chuẩn bị tinh thần hy sinh vì tuyến đường thông suốt. May mắn thay, quả bom được kích nổ an toàn ở khoảng cách xa, hất tung đất đá phủ kín người chúng tôi nhưng mọi người đều bình an.
Rời đơn vị tháng 12/1968 sau khi hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, tôi trở lại Đồng Tiến mang theo tinh thần thép của người TNXP. Tấm Giấy chứng nhận số 25189 là kỷ vật thiêng liêng mà tôi luôn trân trọng nhắc nhở con cháu về giá trị của hòa bình hôm nay."



