Cựu Thanh niên xung phong

​"Cọc Tiêu Sống" Trên Tọa Độ Chết Của Cô Gái TNXP Hoàng Thị Kim Vinh

Thôn Liễu Kinh

Lạng Sơn22/08/2026xã Vĩnh Thịnh (xã Vĩnh Thịnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1965, giữa lúc cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn khốc liệt nhất, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, cô gái trẻ Hoàng Thị Kim Vinh gạt niềm riêng, rời quê nhà khi vừa tròn 18 tuổi để gia nhập Đội 55 Thanh niên xung phong. Chị cùng đồng đội lên đường xẻ núi, mở đường và bám trụ tại các "tọa độ đen" nhằm giữ vững mạch máu giao thông chi viện cho chiến trường.

​Nhiệm vụ của chị Vinh và đồng đội là san lấp hố bom, rà phá bom chậm nổ và hướng dẫn các đoàn xe quân sự vượt qua những đoạn đường bị đánh phá ác liệt. Chị nhớ lại những mùa mưa rừng rét mướt, đất đá sạt lở trùm kín lán trại dã chiến. Bàn tay của những cô gái tuổi mười tám tấy đỏ, rỉ máu vì liên tục đào đá, xách đất dưới làn mưa bom, nhưng không một ai kêu than hay lùi bước.

​Một đêm mùa đông năm 1968, máy bay Mỹ trút hàng chục quả bom phát quang và bom từ trường xuống một khúc cua bãi bồi trọng điểm, phá hủy toàn bộ hệ thống biển báo chỉ dẫn. Đúng lúc đó, đoàn xe chở đạn dược và lương thực cấp thiết cho chiến trường miền Nam đang nối đuôi nhau tiến vào dải đèo.

​Trong đêm đen tăm tối, nếu không có chỉ dẫn, đoàn xe rất dễ lao xuống vực hoặc đi vào khu vực có bom chậm nổ. Không chút chần chừ, chị Vinh cùng 4 cô gái trong tiểu đội đã nảy ra một quyết định táo bạo: Họ xé tấm áo lót trắng bên trong quân phục, dùng vôi quét lên để làm nổi bật trong đêm, rồi chia nhau đứng cắm chốt tại các điểm cua hiểm trở và mép vực nguy hiểm.

​Giữa tiếng gầm rú của máy bay địch quay lại oanh tạc và đất đá văng rào rạt, chị Vinh cùng các đồng đội đứng thẳng gác canh, dùng chính thân mình làm "cọc tiêu sống" vẫy tay ra hiệu chỉ đường. Nhờ những vệt áo trắng kiên cường ấy, toàn bộ đoàn xe vận tải đã lách qua bãi bom an toàn, thẳng tiến vào chiến trường.

​Trải qua những năm tháng gian khổ nơi tuyến đầu, chị Hoàng Thị Kim Vinh đã chứng kiến biết bao đồng đội vĩnh viễn nằm lại dọc các dải đèo Trường Sơn. Với chị, những ký ức thời hoa lửa ấy không chỉ là niềm tự hào của một thời tuổi trẻ hy sinh vì độc lập, mà còn là lời nhắc nhở thiêng liêng về giá trị của hòa bình hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn