CỞI ÁO CÀ SA KHOÁC CHIẾN BÀO
Một trong những nhà sư huyền thoại của chùa Cổ Lễ đã tạm rời cửa thiền để ra trận theo tiếng gọi của non sông vào những năm kháng chiến chống Mỹ. Giờ đây, ông đã trở lại với áo nâu sòng, dùng giáo lý nhà Phật và tinh thần của một người lính để vỗ về nỗi đau và xây dựng quê hương.
Lịch sử thị trấn Cổ Lễ không bao giờ quên ngày 27/2/1947 và sau này là những đợt tòng quân của các tăng ni tại chùa Cổ Lễ. Ông An khi ấy là một tu sĩ trẻ, đang ngày đêm tụng kinh niệm Phật dưới mái chùa cổ kính. Thế nhưng, khi nhìn thấy xóm làng bị tàn phá, tiếng chuông chùa bị át đi bởi tiếng đại bác, ông đã cùng các sư huynh đệ quyết định "nhập thế cứu đời". Ngôn ngữ của ông năm ấy là sự hòa quyện giữa lòng từ bi nhà Phật và ý chí sát thù của một chiến sĩ bộ binh. Chiếc áo cà sa được xếp lại, thay vào đó là bộ quân phục xanh tô tâm, nhưng trong ba lô ông vẫn luôn mang theo một cuốn kinh nhỏ làm kim chỉ nam cho tâm hồn.
Trên chiến trường miền Nam, ông An nổi tiếng với sự điềm tĩnh lạ kỳ. Ông kể về những trận đánh giáp lá cà, khi đối mặt với kẻ thù, ông chiến đấu bằng sức mạnh của một người bảo vệ lẽ phải. Những lúc ngưng bắn, ông lại là người cầu siêu cho những đồng đội đã ngã xuống, dùng những lời kinh dịu nhẹ để an ủi những người lính trẻ đang hoang mang trước sự tàn khốc của cuộc chiến. Hình ảnh người chiến sĩ-tu sĩ với đôi mắt sáng quắc nhưng nhân hậu, vừa buông súng đã vội vàng băng bó vết thương cho cả lính mình lẫn tù binh địch, đã trở thành một huyền thoại về nhân tính giữa lòng cuộc chiến.
Sau khi đất nước thống nhất, ông An trở lại chùa Cổ Lễ, tiếp tục tu hành với pháp danh Thích Tâm An. Hiện tại, ông là một vị cao tăng uy tín, người có công lớn trong việc trùng tu ngôi chùa và tham gia các hoạt động xã hội tại địa phương. Ông dùng giáo lý để dạy bảo con cháu về đạo đức, lòng biết ơn và tinh thần đoàn kết. Nhìn ông bình thản gõ mỏ tụng kinh dưới bóng tháp Cửu Phẩm, người ta thấy một sự hòa quyện tuyệt vời giữa đạo và đời. Ông bảo: "Đánh giặc là để giữ đạo, giữ nước là để giữ nhà". Với ông, hòa bình chính là tiếng chuông chùa Cổ Lễ được vang lên tự do, thanh thản giữa một vùng quê không còn bóng giặc.



