COI KHINH SỰ XA HOA
BÙI VĂN CƯỜNG
Sau ngày kháng chiến chống Pháp thắng lợi, Trung ương Đảng và Chính phủ bố trí nơi ở và làm việc cho Bác tại khu vực Phủ Chủ tịch. Đó là một tòa nhà vốn là Phủ Toàn quyền Đông Dương cũ, rất nguy nga, lộng lẫy. Nhưng Bác đã kiên quyết từ chối ở trong tòa nhà sang trọng đó. Bác nói với các đồng chí trong Bộ Chính trị: 28 "Tòa nhà đó lớn quá, tiện nghi quá. Trong khi đồng bào ta còn nhiều người chưa có đủ nhà để ở, tôi ở một mình trong một nơi sang trọng như vậy sao đành lòng. Hơn nữa, ở đó xa cách nhân dân, không tiện cho công việc." Bác chỉ chọn ở trong ngôi nhà của người thợ điện phục vụ cho Phủ Toàn quyền cũ, một ngôi nhà nhỏ bé, đơn sơ. Sau này, khi ngôi nhà sàn được xây dựng theo nguyện vọng của Bác, nó cũng chỉ là một không gian sống vô cùng giản dị, mộc mạc. Ngôi nhà sàn được làm bằng gỗ thường, kiến trúc mô phỏng theo nhà sàn của đồng bào Việt Bắc, nơi Bác đã sống và làm việc trong những năm kháng chiến. Một vị khách quốc tế sau khi đến thăm nơi ở của Bác đã vô cùng ngạc nhiên. Ông hỏi Bác: "Thưa Ngài Chủ tịch, tại sao Ngài không ở trong tòa nhà chính kia cho xứng với cương vị của một vị nguyên thủ quốc gia?" Bác cười hiền hậu và giải thích: "Đối với tôi, sự sang trọng không nằm ở nhà cao cửa rộng, không nằm ở tiện nghi vật chất. Độc lập cho Tổ quốc, tự do, ấm no cho nhân dân, đó mới là sự sang trọng nhất. Tôi ở trong ngôi nhà sàn này, gần gũi với thiên nhiên, với ao cá, vườn cây, tôi cảm thấy tâm hồn mình thanh thản và làm việc hiệu quả hơn." Lối sống thanh cao, coi khinh sự xa hoa, phú quý của Bác Hồ là một biểu hiện cao đẹp của đạo đức cách mạng, là tấm gương sáng ngời về một vị lãnh tụ chỉ có một ham muốn, ham muốn tột bậc là làm sao cho nước ta được hoàn toàn độc lập, dân ta được hoàn toàn tự do, đồng bào ai cũng có cơm ăn áo mặc, ai cũng được học hành.



