Còn bếp còn lửa là còn sức để làm việc
Trong những năm tháng chiến tranh gian khổ, ở một làng quê ven đồi có chàng trai tên Hải. Anh là người làm nghề nấu ăn cho tập thể, thường phụ trách bếp ăn của đội thanh niên xung phong trong vùng. Khi chiến tranh lan tới, bếp ăn của Hải trở thành nơi cung cấp những bữa cơm nóng cho lực lượng làm đường, vận tải và dân công. Dù thiếu thốn đủ bề, anh vẫn cố gắng đảm bảo từng bữa ăn đủ no để mọi người có sức làm việc. Mỗi ngày, Hải dậy từ rất sớm để nhóm bếp, vo gạo, nấu cơm và chuẩn bị thức ăn cho cả đội. Có những hôm bom đạn rung chuyển, bếp bị hư hại, anh lại cùng đồng đội dựng lại, tiếp tục nấu nướng không ngừng nghỉ. Một lần, sau trận bom lớn, kho thực phẩm của đơn vị bị ảnh hưởng nặng. Lương thực còn lại rất ít, trong khi công việc ngoài mặt trận vẫn rất căng thẳng. Nếu không đảm bảo bữa ăn, tinh thần và sức khỏe của mọi người sẽ bị ảnh hưởng. Hải đã cùng mọi người chia nhỏ từng phần lương thực, tính toán cẩn thận để không ai bị thiếu đói. Anh còn đi xin thêm rau rừng, cá suối để bổ sung bữa ăn cho cả đội. Dù vất vả, anh luôn động viên mọi người: “Còn bếp còn lửa là còn sức để làm việc.” Chính tinh thần ấy đã giúp cả đơn vị vượt qua những ngày khó khăn nhất. Sau hòa bình, Hải tiếp tục làm công việc nấu ăn tập thể tại địa phương. Anh vẫn giữ thói quen chăm chút từng bữa cơm cho mọi người, như cách anh đã từng làm trong thời hoa lửa. Câu chuyện về Hải cho thấy trong chiến tranh, anh hùng không chỉ là người cầm súng, mà còn là những con người âm thầm giữ gìn từng bữa ăn, tiếp thêm sức mạnh cho cả tập thể.



