Bài viết

Con Búp Bê Vải Bên Hố Bom Khâm Thiên

Lào Cai09/06/2026Hoàng Trung Thực (xã Châu Quế)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Con Búp Bê Vải Bên Hố Bom Khâm Thiên

Nhân chứng kể: Bà Lê Thị Tình (Nhân chứng sống sót sau thảm họa bom B52 phố Khâm Thiên, Hà Nội, năm 1972)

"Đêm ngày 26 tháng 12 năm 1972, trận rải thảm bằng máy bay B52 của đế quốc Mỹ xuống phố Khâm Thiên đã biến một vùng dân cư đông đúc sầm uất bậc nhất Hà Nội thành một đống đổ nát hoang tàn, gạch đá ngổn ngang, bốc khói nghi ngút. Tiếng bom nổ xé toạc màn đêm, sức ép của bom làm sập căn hầm trú ẩn của gia đình tôi, hất tung tôi văng ra sát mép đường ray tàu hỏa. Khi tỉnh lại giữa đống gạch vụn mù mịt khói bụi, xung quanh tôi là những tiếng khóc xé lòng xé ruột tìm người thân.

Tôi bò sấp ngửa trong bóng tối, bàn tay cào bới gạch đá đến rướm máu để tìm đứa con gái nhỏ năm tuổi tên Hà. Giữa một hố bom sâu hoắm còn khét lẹt mùi lưu huỳnh, tôi không thấy con đâu, chỉ tìm thấy con búp bê vải của con nằm chơ vơ trên vũng máu đỏ thẫm dính đầy tro bụi xi măng. Con búp bê được tôi tự tay khâu bằng những mảnh vải vụn của chiếc áo len cũ, đôi mắt làm bằng hai hạt cúc nhựa màu đen lóng lánh.

Hình ảnh con búp bê vải rách nát, một bên cánh tay bị mảnh bom vạt mất nằm lẻ loi bên cạnh hố bom hủy diệt đã tạc vào tâm khảm tôi một nỗi đau tột cùng, một vết thương lòng không bao giờ lành da được. Con gái tôi đã vĩnh viễn nằm lại dưới đống đổ nát ấy ở tuổi lên năm đẹp đẽ. Con búp bê vải ấy, tôi giữ gìn bên mình suốt hơn nửa thế kỷ qua như một chứng nhân lịch sử tội ác tàn bạo của chiến tranh, nhắc nhở thế hệ mai sau về giá trị thiêng liêng vô giá của hai tiếng Hòa bình."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn