Con Búp Bê Vải Tự Khâu Dưới Lòng Địa Đạo Củ Chi
Con Búp Bê Vải Tự Khâu Dưới Lòng Địa Đạo Củ Chi
Nhân chứng kể: Bà Nguyễn Thị Minh (Cựu du kích mật, vùng ven Củ Chi)
"Cuộc sống dưới lòng địa đạo Củ Chi những năm 1969 - 1970 chật hẹp, thiếu thốn ánh sáng và không khí, nhưng không thiếu tình yêu thương. Đêm đó, dưới căn hầm sâu ba mét, ngoài trời bom B52 dội rung chuyển cả đất cát, tôi ngồi dưới ánh đèn dầu lạc tù mù, dùng những vạt vải dù phế liệu và bông rách từ áo cũ để tự khâu một con búp bê vải nhỏ tặng cho đứa con gái bốn tuổi của chị du kích cùng đơn vị.
Con búp bê vải thô sơ, mắt được làm từ hai chiếc cúc áo nhựa màu đen, tóc bằng những sợi chỉ khâu màu nâu sờn cũ. Khi tôi trao con búp bê cho con bé, đôi mắt nó sáng rực lên, ôm chặt lấy món đồ chơi vào lòng giữa tiếng bom đạn nổ ầm ầm bên trên mặt đất. Nó cười hồn nhiên, quên đi cái đói, cái nóng ngột ngạt của lòng đất sâu.
Con búp bê vải năm ấy là biểu tượng cho khát vọng sống, cho một tuổi thơ kiên cường lớn lên trong lòng đất chết. Nó nhắc nhở những người chiến sĩ du kích chúng tôi rằng: chúng tôi cầm súng chiến đấu hy sinh là để bảo vệ nụ cười hồn nhiên của những thế hệ mai sau."



