Con Chim Nhỏ Trên Dây Điện
Tựa đề: Con Chim Nhỏ Trên Dây Điện
Năm 1972, ở một ngôi làng ven sông, có những cột điện chạy dọc con đường đất. Dây điện căng ngang bầu trời, thỉnh thoảng có con chim nhỏ đậu lên rồi lại bay đi.
Bọn trẻ trong làng hay nhìn lên đó.
“Con chim kia lại quay về rồi,” một đứa nói.
Không ai biết nó có phải cùng một con hay không. Nhưng người ta vẫn gọi vậy cho dễ nhớ.
Minh là đứa hay đứng nhìn lâu nhất.
Mỗi chiều đi học về, cậu đều dừng lại dưới cột điện, ngẩng lên nhìn con chim nhỏ đậu trên dây.
Nó không kêu nhiều. Chỉ đứng yên, rỉa lông, rồi thỉnh thoảng đổi chỗ.
Minh thấy lạ.
“Chim đó không sợ điện à?” cậu hỏi cha.
Cha cậu lắc đầu:
“Nó quen rồi. Nó biết chỗ nào đứng được.”
Minh gật đầu, nhưng vẫn thấy khó hiểu.
Chiến tranh khiến làng không còn yên như trước. Có những ngày dây điện bị ngắt, cả khu tối om. Nhưng khi điện sáng lại, con chim vẫn quay về đậu trên đó.
Như thể nó chưa từng đi đâu.
Năm 1973, một lần mưa bão lớn làm gãy một cột điện.
Dây điện chùng xuống, con đường tối hẳn.
Minh chạy ra nhìn.
Không thấy con chim đâu.
Cậu đứng rất lâu.
“Chắc nó bay đi rồi,” bạn cậu nói.
Minh không trả lời.
Hôm sau, khi điện được sửa lại, dây điện căng lên như cũ.
Nhưng con chim vẫn chưa quay về.
Một tuần, rồi hai tuần.
Minh bắt đầu quen với việc nhìn lên dây điện mà không thấy gì.
Năm 1974, một buổi chiều, Minh đang đi ngang qua thì nghe tiếng vỗ cánh nhỏ.
Cậu ngẩng lên.
Con chim nhỏ lại ở đó.
Vẫn đúng chỗ cũ.
Minh đứng im.
“Về rồi à?” cậu lẩm bẩm.
Con chim không trả lời.
Chỉ nghiêng đầu, rồi đứng yên.
Minh cười nhẹ.
“Đi đâu lâu vậy?”
Không có tiếng đáp.
Nhưng cậu thấy lòng mình nhẹ hơn.
Năm 1975, chiến tranh kết thúc.
Làng bắt đầu sáng đèn ổn định hơn. Đường xá sửa lại, cột điện mới được dựng thêm.
Minh giờ đã lớn hơn.
Không còn đứng chờ chim mỗi chiều như trước nữa.
Nhưng thỉnh thoảng, cậu vẫn nhìn lên dây điện.
Một buổi chiều, khi trời trong và gió nhẹ, Minh lại dừng chân dưới cột điện cũ.
Con chim nhỏ vẫn ở đó.
Nhưng lần này, không chỉ một con.
Có vài con khác nữa.
Chúng đậu rải rác trên dây điện, không chen chúc, không ồn ào.
Minh nhìn rất lâu.
Một người đi ngang hỏi:
“Cậu nhìn gì vậy?”
Minh đáp:
“Nhìn xem nó có còn quay lại không.”
Người kia cười:
“Nó đâu có đi đâu xa.”
Minh không nói thêm.
Cậu hiểu ra một điều đơn giản:
Có những thứ không biến mất.
Chúng chỉ rời đi một lúc… để rồi quay lại đúng nơi mà chúng thuộc về.
Và con chim nhỏ trên dây điện ấy, không phải để báo mùa hay báo tin gì cả.
Chỉ để nhắc rằng:
dù mọi thứ có thay đổi, vẫn luôn có những điều lặng lẽ trở về.



