Con chữ giữa bom đạn
Giữa những giờ phút hiếm hoi yên tiếng súng, người chiến sĩ trẻ lấy mẩu than viết vội vài con chữ lên mặt đất, dạy đồng đội chưa biết chữ ghép vần, đánh vần tên mình. Lớp học dã chiến không bảng đen, không phấn trắng, nhưng ánh mắt học trò sáng lên niềm vui và hy vọng. Họ học để đọc thư nhà, để hiểu mệnh lệnh, và để mơ về một tương lai khác sau chiến tranh. Có người chưa kịp viết trọn bảng chữ cái đã ngã xuống, để lại những con chữ dang dở trên nền đất rừng. Chính những lớp học giữa bom đạn ấy đ
Giữa những giờ phút hiếm hoi yên tiếng súng, người chiến sĩ trẻ lấy mẩu than viết vội vài con chữ lên mặt đất, dạy đồng đội chưa biết chữ ghép vần, đánh vần tên mình. Lớp học dã chiến không bảng đen, không phấn trắng, nhưng ánh mắt học trò sáng lên niềm vui và hy vọng. Họ học để đọc thư nhà, để hiểu mệnh lệnh, và để mơ về một tương lai khác sau chiến tranh. Có người chưa kịp viết trọn bảng chữ cái đã ngã xuống, để lại những con chữ dang dở trên nền đất rừng. Chính những lớp học giữa bom đạn ấy đã thắp lên khát vọng tri thức, chứng minh rằng ngay trong thời hoa lửa, con người vẫn hướng về ánh sáng của học tập và văn hóa.


