Con chữ về bản
Giữa những dãy núi trập trùng của xã Khả Cửu, có một bản làng nhỏ mà nhiều năm trước, không ít người lớn chưa biết đọc, biết viết. Những tờ giấy thông báo của thôn phải nhờ người khác đọc hộ, những lá thư từ người thân gửi về cũng phải chờ người biết chữ giải thích. Đó là nỗi trăn trở của ông Bùi Văn Mong.
Con chữ về bản
(Nhân vật: Ông Bùi Văn Mong)
Giữa những dãy núi trập trùng của xã Khả Cửu, có một bản làng nhỏ mà nhiều năm trước, không ít người lớn chưa biết đọc, biết viết. Những tờ giấy thông báo của thôn phải nhờ người khác đọc hộ, những lá thư từ người thân gửi về cũng phải chờ người biết chữ giải thích. Đó là nỗi trăn trở của ông Bùi Văn Mong.
Ông luôn tâm niệm rằng, muốn bản làng phát triển thì trước hết người dân phải biết chữ. Có con chữ, bà con mới tiếp cận được kiến thức, biết áp dụng khoa học kỹ thuật vào sản xuất, hiểu chính sách của Đảng và Nhà nước, từ đó từng bước vươn lên thoát nghèo.
Vì vậy, khi địa phương mở lớp xóa mù chữ, ông là một trong những người đầu tiên vận động bà con tham gia. Ban ngày mọi người lên nương, tối đến lại cầm theo quyển vở, cây bút đến lớp học nhỏ ở nhà văn hóa thôn.
Những buổi đầu, nhiều người còn ngại ngùng.
Có bác cười bảo:
"Già rồi còn học làm gì?"
Ông Mong nhẹ nhàng đáp:
"Biết chữ không bao giờ là muộn. Học để đọc được tên mình, đọc được sách báo, dạy con cháu và hiểu thêm nhiều điều hay."
Lời nói chân thành ấy đã khiến nhiều người thay đổi suy nghĩ.
Tối nào ông cũng đến lớp sớm, kê bàn ghế, thắp sáng bóng điện, chuẩn bị bảng và phấn. Dù không phải giáo viên, ông vẫn tận tình động viên từng học viên. Mỗi khi có người viết được trọn vẹn tên mình hay đọc được một đoạn văn ngắn, ông đều vui như chính mình đạt được thành quả.
Thời gian trôi qua, lớp học ngày một đông hơn. Những người từng e ngại nay đã mạnh dạn cầm bút. Có cụ già ngoài sáu mươi tuổi lần đầu tiên tự ký được tên mình trong cuộc họp thôn. Đôi bàn tay run run, nét chữ còn nguệch ngoạc, nhưng nụ cười thì rạng rỡ.
Ông Bùi Văn Mong xúc động nói:
"Hôm nay chúng ta không chỉ học chữ, mà còn mở ra cánh cửa của tri thức và tương lai."
Từ những lớp học ấy, nhiều đổi thay đã đến với bản làng. Người dân biết đọc hướng dẫn kỹ thuật trồng trọt, chăn nuôi, biết sử dụng điện thoại thông minh để tra cứu thông tin và tiếp cận các dịch vụ công. Trẻ em được cha mẹ quan tâm hơn đến việc học, tỷ lệ học sinh đến trường ngày càng cao.
Ông Mong vẫn thường nhắc các cháu:
"Con chữ là tài sản quý nhất. Có thể mất của cải, nhưng kiến thức sẽ theo các cháu suốt cuộc đời."
Ngày nay, bản làng đã khởi sắc với những con đường bê tông, những ngôi nhà kiên cố và tiếng đọc bài vang lên mỗi buổi sáng. Mỗi khi nhìn các em nhỏ tung tăng đến trường, ông Bùi Văn Mong lại mỉm cười mãn nguyện. Ông tin rằng những hạt giống tri thức được gieo năm nào đang đâm chồi, nảy lộc trên chính mảnh đất quê hương.
Người dân trong bản vẫn nhắc đến ông bằng sự trân trọng. Không phải vì ông làm điều gì lớn lao, mà bởi ông đã góp phần mang con chữ về bản, thắp lên ánh sáng của tri thức và niềm tin cho bao thế hệ.
Thông điệp: Con chữ không chỉ giúp con người biết đọc, biết viết mà còn mở ra cánh cửa của tri thức, của khát vọng và tương lai. Đầu tư



