Giữa biển khơi mênh mông, đảo Cồn Cỏ hiện lên như một pháo đài tiền tiêu của miền Bắc xã hội chủ nghĩa trong những năm kháng chiến chống Mỹ. Năm 1965, khi đế quốc Mỹ đẩy mạnh chiến tranh phá hoại, hòn đảo nhỏ này trở thành mục tiêu đánh phá ác liệt nhằm mở đường xâm chiếm miền Bắc bằng đường biển.
Trong bối cảnh đó, ông Lê Hữu Trạc cùng đồng đội đã tình nguyện ra đảo chiến đấu. Họ không chỉ mang theo vũ khí, mà mang theo cả niềm tin sắt đá rằng Cồn Cỏ phải được giữ bằng mọi giá. Cuộc sống trên đảo vô cùng gian khổ: thiếu nước ngọt, thiếu lương thực, hầm hào sơ sài, ngày đêm đối mặt với bom rơi, đạn nổ và hải pháo từ tàu chiến địch.
Giữa điều kiện khắc nghiệt ấy, những người lính vừa chiến đấu, vừa xây dựng đảo thành trạm ra đa trên biển của miền Bắc. Mỗi mét hào được đào bằng tay, mỗi công trình được dựng lên giữa mưa bom đều thấm đẫm mồ hôi và máu của cán bộ, chiến sĩ.
Ông Lê Hữu Trạc là một trong những người trực tiếp tham gia nhiệm vụ đặc biệt ấy. Trên đảo, ông cùng đồng đội bám trụ từng vị trí, kiên cường đánh trả các đợt tiến công, bảo vệ vững chắc Cồn Cỏ – “mắt thần” canh giữ vùng biển miền Bắc.
Cồn Cỏ không chỉ là địa danh, mà là biểu tượng của ý chí bất khuất. Và trong biểu tượng ấy có dấu ấn không thể phai mờ của người lính Lê Hữu Trạc. |