Cựu Thanh niên xung phong

Con còn sống là may rồi mẹ ạ.

Con còn sống là may rồi mẹ ạ.”

Lào Cai21/05/2026Đặng Ton Sếnh (xã Sươn Lương, tỉnh Lào Cai)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng chiến tranh ác liệt, ở một bản nhỏ vùng Tây Bắc có một người mẹ tên là bà Lành. Bản nằm cheo leo bên sườn núi, ngày ngày nghe tiếng máy bay gầm rú trên đầu. Đêm xuống, cả bản lại tắt đèn, đào hầm trú ẩn. Người lớn lên nương, thanh niên đi bộ đội, còn trẻ con thì học dưới mái lán tre dựng tạm. Trong bản khi ấy có anh bộ đội tên Hoan, quê ở miền xuôi. Anh được đơn vị cử lên đóng quân gần bản để bảo vệ tuyến đường vận chuyển lương thực. Mỗi lần hành quân qua, anh thường ghé nhà bà Lành xin bát nước chè xanh. Nhà bà nghèo lắm, chỉ có nắm ngô treo gác bếp và vài con gà nhỏ, nhưng bà luôn bảo: “Các con giữ nước cho dân, dân có gì thì sẻ nấy.” Một chiều mưa bom năm 1972, máy bay địch bất ngờ đánh phá cây cầu độc đạo nối vào bản. Khói lửa đỏ rực cả núi rừng. Trong lúc mọi người chạy xuống hầm, một em nhỏ bị mắc kẹt giữa đường vì sợ hãi. Anh Hoan lao ra giữa tiếng bom nổ để cứu em bé. Vừa ôm được em vào lòng thì một mảnh bom găm vào vai anh. Đêm ấy, bà Lành cùng dân bản thay nhau chăm sóc anh dưới căn hầm đất. Không có thuốc men, bà hái lá rừng giã đắp cho anh. Anh Hoan đau đến tái mặt nhưng vẫn cười: “Con còn sống là may rồi mẹ ạ.” Ít ngày sau, đơn vị tiếp tục hành quân. Trước khi đi, anh Hoan tháo chiếc khăn tay đã sờn màu đưa cho bà Lành: “Nếu con không về, mẹ giữ giúp con làm kỷ niệm.” Rồi anh đi trong màn sương núi. Chiến tranh kết thúc, đất nước hòa bình. Nhưng anh Hoan không bao giờ trở lại bản nữa. Nhiều năm sau, người ta mới hay anh đã hy sinh trong một trận đánh lớn trên tuyến đường Trường Sơn. Câu chuyện ấy được chính ông Phìn — khi đó là cậu bé được anh Hoan cứu sống — kể lại. Nay tóc ông đã bạc trắng, nhưng mỗi lần nhắc đến người lính năm xưa, mắt ông vẫn đỏ hoe. Ông nói: “Nếu ngày ấy không có anh Hoan lao ra giữa bom đạn, thì tôi đâu còn sống đến hôm nay để kể lại câu chuyện này.” Bây giờ cây cầu cũ đã được xây mới, bản làng có điện sáng, trẻ con ríu rít đến trường. Nhưng mỗi dịp tháng Bảy, người dân trong bản vẫn đặt một bó hoa rừng bên tấm bia liệt sĩ đầu bản, như một cách nhớ về những con người của “thời hoa lửa” — những người đã đi qua chiến tranh bằng lòng dũng cảm và tình yêu đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn