Bài viết

Côn Đảo - Nơi ghi dấu những ký ức bi hùng

Hưng Yên25/12/2025Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thanhuytphcm.vn) – Huyện đảo Côn Đảo (tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu) - là vùng đất thiêng liêng ghi dấu sự đấu tranh kiên cường bất khuất của các anh hùng, chiến sĩ cách mạng, đồng bào yêu nước trong suốt hai cuộc kháng chiến chống thực Pháp và Đế quốc Mỹ. Với những cựu tù chính trị Côn Đảo, vùng đất này là nơi lưu giữ “vết son” của tháng năm hoạt động cách mạng đã hằn sâu trong tâm thức của mình. Ở đó, có ký ức về một thời hoa lửa bi thương mà hùng tráng và sống mãi tình đồng đội sâu nặng, thiêng liêng…

Sáng mãi những ý chí kiên trungTrở lại Côn Đảo vào những ngày tháng 7, cựu tù chính trị Côn Đảo Huỳnh Văn Kinh (hiện đang sinh sống tại TPHCM) đã kể cho chúng tôi nghe những câu chuyện trong thời gian bị chế độ Mỹ - Ngụy giam cầm tại nhà tù Côn Đảo. Vẫn còn đó những khu phòng giam tập thể, khu giam tù đặc biệt, xà lim (hầm đá); hầm xay lúa, khu đập đá u tối, ở nơi từng được mệnh danh là “địa ngục trần gian”, một minh chứng hồn hùng về tội ác của chế độ Mỹ - Ngụy.Thăm lại khu trại giam Phú Hải (trại 2), ông Huỳnh Văn Kinh không giấu những cảm xúc đang dâng trào bởi chính tại phòng giam số 10 khu nhà giam này là nơi ông đã bị địch giam cầm, hành hạ. Ông cho biết: “Tôi bị chế độ Mỹ - Ngụy kết án tù và đưa ra Côn Đảo năm 1968. Lúc đầu bị giam tại phòng này, các tù nhân ở đây đều bị cùm một chân bằng cùm sắt. Chân này bị lở loét lại cùm đổi sang chân kia. Chế độ nhà tù Côn Đảo đối xử rất vô nhân đạo với các tù nhân chính trị, chúng luôn kiếm cớ đánh người rất tàn bạo. Khi bị thương nặng thì không có thuốc chữa, nhiều người bị kiệt sức vì sự hà khắc nơi đây”.Trong 5 năm bị tù đày tại Côn Đảo, ông Huỳnh Văn Kinh đã phải chuyển nhiều trại giam, từ trại 2 chuyển tới trại 1, trại 5, trại 6 và trại chuồng bò. Nhớ về những tháng năm bị địch bắt tù đày, ông Huỳnh Văn Kinh không thể quên những bữa cơm tù với cơm đầy lúa thóc, mắm ruốc có cát để lâu ngày, cá khô để lâu đến mục đắng không ăn được. Ông say sưa kể cho chúng tôi nghe về những năm sống nơi “địa ngục trần gian” và luôn tự hào dù chế độ nhà tù Côn Đảo hà khắc nhưng các chiến sĩ cách mạng vẫn kiên cường đấu tranh, ca những bài ca kháng chiến ngay trong phòng giam…Với những tù nhân nam đã khổ cực nhưng với những nữ tù chính trị còn cơ cực gấp bội phần. Bà Trần Thị Hòa, Chủ tịch Hội Chiến sĩ cách mạng bị địch bắt tù đày tỉnh Đồng Nai, người từng bị giam tại khu chuồng cọp và trại 4 kể: “Chúng nhốt 5 người trong một buồng để phân tán lực lượng của ta. Khi bị giam có khi 1-2 tháng không cho tắm, có những lúc chúng tôi chỉ mặc đồ lót vì nóng bức quá không chịu được, rất cơ cực, nhất là những “ngày” của phụ nữ. Do bị đối xử tàn tệ, nhiều chị em bị thần kinh, bị điên. Phòng tôi có đến 3 trong số 5 người tàn tật. Nhiều chị em đã chết trong tù”.Bà Trần Thị Hòa nhớ lại, ở nhà tù Côn Đảo, việc đấu tranh vô cùng khó khăn. Mỗi lần tù chính trị đấu tranh là địch lại đổ vôi bột xuống rồi dội nước làm cơ thể bị lở loét. Bị đàn áp nhưng các tù nhân chính trị đã không khuất phục, luôn đứng lên đấu tranh và xem nhà tù là chiến trường, nơi trui rèn tâm trí của người cộng sản. Bà Hòa tâm sự: “Khi đó, chúng tôi luôn nghĩ rằng, mình phải có lòng quả cảm để đấu tranh đòi quyền sống cho mọi người và tạo uy thế cách mạng trước kẻ thù. Niềm tin cách mạng đã thôi thúc chúng tôi đứng lên đấu tranh, tin tưởng vào sự tất thắng của cách mạng”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn