Con dấu
Năm 1952, tôi phụ trách giấy tờ ở một ủy ban nhỏ trong vùng tự do. Mọi văn bản đều phải đóng dấu, nhưng con dấu chỉ có một, được giữ rất kỹ trong chiếc hòm gỗ. Mỗi lần cần dùng, tôi mở hòm, lau sạch rồi mới đóng. Có hôm, một người dân đến xin giấy xác nhận gấp để đi qua vùng khác. Tôi làm xong giấy, nhưng mực dấu đã nhạt. Tôi phải pha lại mực, thử trên giấy nháp rồi mới dám đóng. Người đó cầm giấy đi ngay trong chiều. Công việc của tôi tưởng chừng nhỏ, nhưng tôi hiểu mỗi con dấu đều có thể quyết định việc một người có đi được hay không trong hoàn cảnh chiến tranh.



